Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen_ngan_tinh_yeu. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn truyen_ngan_tinh_yeu. Hiển thị tất cả bài đăng

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi VI


Tối đang ngồi nhai bánh cu đơ nhỏ cho, online lượn lờ facebook. Thấy nhỏ post cái stt mới: “Cảm ơn cứu tinh quần đùi hoa”. Mình sướng râm ran. Thầm cảm ơn cái xe đạp đã giúp mình làm hòa. Ngồi rung đùi thích chí mãi. Nhỏ tên Vi, nhìn cũng dễ thương, xinh xắn ghê. Ngồi lần mò xem hết đống ảnh của nhỏ, đọc note nhỏ viết, càng thấy có cảm tình. Mình liều pm hòm tin nhắn của nhỏ.



-         Này hàng xóm, đang làm gì đấy?



-         Nhổ lông nách!



Bó tay! Đùa kiểu gì vậy trời? Mà chắc nhỏ nói thật đó. Nhỏ này là mê nhổ lông lắm. Hồi trước có lần mình còn thấy nhỏ cạo lông chân cơ. Nhỏ pm tiếp:



-         Thế còn đằng ấy?



-         À… ờ… Đang uốn éo luyện hàng =))



Nhỏ ỉm đi một lúc, mình cũng không biết nói gì. Lúc sau nhỏ lại pm



-         Này ấy ơi! Ấy sợ gì nhất?

-         Tớ á? – Suy nghĩ 1 lúc – Hừ, sợ rán!

-         Rán cá, rán đậu á?

-         Không, dở à? Gián, con Gián ý. Con gián bò lồm ngồm ý. Nhìn ghê chết

-         Ờ vậy hả ?

-         Hỏi chi ?

-         Thích thì hỏi.



Rồi nhỏ lại ỉm đi. Lúc sau mình thấy tiếng nhỏ gọi ở ngoài ban công. Mình mở cửa đi ra ban công. Nhỏ nhìn thấy mình cười tươi rói. Mình cười lại. Nhỏ định làm gì vậy trời ? Mình ngồi ghé lên lan can. Mình với nhỏ hỏi han nhau vài thứ, chuyện trường lớp học hành. Thỉnh thoảng nhỏ lại cười tít mắt, nhăn mũi. Nhìn dễ thương khiếp cả người. Ngồi một lúc ngoài gió lạnh, vì mặc mỗi cái áo ba lỗ nên mình hắt xì liền vài cái. Nhỏ liền chạy vô phòng, lúc ra cầm cái áo đồng phục mình cho nhỏ mượn hồi sáng, đã được gấp gọn gàng, đưa cho mình. Còn nhẹ nhàng dặn dò :



-         Ấy mặc đi, lạnh đó !



Mình hớn hở đón áo từ tay nhỏ, khoác lên người luôn. Nhỏ nhìn mình cười cười. Ủa sao nhìn không giống nụ cười hiền hiền vậy ?



Mình đang đứng nghĩ xem nên nói gì với nhỏ bây giờ. Tim mình đang đập thình thịch à. Bỗng thấy trong người nhột nhột ngứa ngứa. Hình như trong người bình đang có cái gì đó lúc nhúc. Rợn dựng tóc gáy. Ngại không dám manh động gì trước mặt nhỏ, mình cố đứng im, nhưng càng ngày càng cảm thấy rõ ràng có gì đó trong áo mình. Nhỏ Vi đứng chống tay vào lan can chăm chú nhìn mình làm mình càng thấy nóng bức.



Mẹ ơi... Rõ ràng là có cái gì trong áo mình thật. Người mình gai hết cả lên. Vội lột áo ra vứt trước mặt. Âu mai gót.



Con chó.. Thôi chết chửi bậy... > ‘’< Con nhỏ hàng xóm trời đánh. Dám nhét gián vào áo rồi đưa mình mặc. Khỏi phải nói, mình nhảy nhởn hét ầm lên. Mình không sợ gì trên đời, ngoài gián. Hồi bé tu siêu nước bị con gián chui trong vòi siêu chảy tọt vào mồm mà mình kinh hãi ám ảnh tới tận giờ.



Sao trời đất quỷ thần nặn ra được con nhỏ hàng xóm ác như con tê giác kia vậy ? Nhỏ nhìn mình cười ngặt nghẽo, trong khi mặt mình xanh như đít nhái. Mẹ mình dưới nhà nghe thấy tiếng hét với tiếng chân mình dậm cồm cồm xuống nền nhà, gọi với lên :



-         Lại lên cơn điên hả Hoàng ?



-         Mẹ ơi !!!!! Gián !!!!!





-         Tao lên bỏ gián vô mồm mày giờ. Im đi !



Mình chỉ thiếu nước khóc thôi. Chưa bao giờ thấy thằng con trai nào khốn như mình lúc này.



-         Ê nhỏ kia ? Mày chơi gì ác vậy ?



Nhỏ vẫn ôm bụng cười. Mình không thể nghĩ chỉ vài phút trước tim mình còn đập tưng tưng vì nhỏ. Mặt giả nai dễ sợ. Nhìn nhỏ cười nhe hết cả hàm răng nanh ra, ghê gai người.



-         Thích vậy ! Được không ?

-        

-         Thế thì đừng mơ đằng này trả áo nha.

-        

-         Đây mua hai cái mới rồi. Cứ giữ làm của tin trong nhà đi nha.



Mình đơ ! Thua tập thứ mấy rồi mình cũng không biết nữa. Vuốt vuốt vai với lưng xem còn con gián nào không. Hậm hực bực bội. Chỉ muốn xé xác nhỏ cho bõ ghét.



-         Này nha. Mới sáng đằng này sửa xe cho đằng ấy nha. Vô ơn vậy đó hả ?

-         Tưởng chị hỏng thật đó hả ? Chị lừa đó ku.



Nói chuyện với nhỏ này lúc nữa chắc đầu mình phòi óc ra mất. Mình vào phòng đóng cửa cái RẦM. Nằm vật ra giường mà vẫn nghe thấy điệu cười của  nhỏ vang vang ngoài cửa sổ.
Continue Reading...

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi V


Sáng nay mình dậy sớm vì mũi đau nhức quá. Chân cũng đau thấu xương. Nằm nghĩ mãi về nhỏ. Tự nhiên mình muốn xin lỗi, muốn làm hòa quá. Nửa vì sợ nhỏ, nhỏ lắm chiêu như thế, biết đâu còn tìm trò hại mình dài dài. Nửa thấy có lỗi vì đã đem nhỏ ra làm trò cười cho thiên hạ.

                           

Tiếng chuông cửa làm mình giật bắn. Cảm giác y như cái hôm bị nhỏ gọi xuống tát. Mình tập tễnh xuống nhà. Vừa ló đầu ra, suýt ngã vì nhìn thấy nhỏ đứng ở cửa. Lại gì nữa đây? Mình không dám bước thêm bước nào nữa, cứ đứng trong nhà nói vọng ra:



-         Gì vậy? Hôm qua đánh chưa hả à?



Nhỏ thò tay vào cổng mở then. Óe! Mẹ đi làm không khóa cổng. Chẳng hiểu sao mình run như cầy sấy. Sợ quái gì nhỏ chứ, mình to gấp đôi nhỏ, cùng lắm đóng cửa đè ra hấp  >”< hừ. …



Nói thế nhưng vẫn sợ. Nhà mình không có chó. Nhỏ cứ phăm phăm đi vào, tay cầm đống gì đó bùi nhùi. Mình lui lui vào bên trong cầu thang.



-         Này nha, đánh nữa là đằng này không nhịn nữa đâu, đằng này đánh lại đấy!



Nhỏ nhìn mình cười nhăn mũi. Mình như bị điện giật, tay buông thõng không đề phòng gì nữa. hic.



-         Mẹ tôi đi công tác về mua quà cho nhà đằng ấy đấy. Còn kia là xôi sáng nay mẹ tôi nấu, ăn đi còn đi học.



Người mình mềm như bún. Nhỏ đi ra đến ngoài sân rồi mà mình vẫn lơ mơ xem đang mộng du hay đang tỉnh. Lật đật chạy theo nhỏ, ăn vạ được câu:

-         Mũi tôi thế này ăn sao giờ? – Mình chỉ chỉ lên cái mũi sưng như quả cà chua

-         Không ăn được hả?



Nói xong nhỏ lại hằm hằm đi vào. Mình biết mình lại sai gì rồi. Lại lui lui vào nhà giữ thế thủ. Nhỏ tiến về phía bàn, ôm đống đồ vừa cho, hất hàm với mình :

-         Tôi mang về cho con Su nhà tôi ăn.

-         Khôngggggggggg !



Mình nhanh tay giật đống đồ lại luôn. Gì chứ ? Vô lý, cho người ta rồi còn đòi lại mang về cho chó ăn. Cú quá mà không làm gì được. Nhỏ dí dí cái nắm đấm lên phía mũi tôi nạt :

-         Đừng để tôi phải đánh nữa nha. Lúc ấy lại trách tôi không yêu thương súc vật.

Đi được đoạn nhỏ còn quay lại chọc mình :

-         Hôm nay chưa vươn vai hả ?

Cay cú thật. Mình đứng giữa nhà, quần đùi cởi trần, ôm đống bánh cu đơ với nắm xôi trông như thằng rồ.



Vẹo một nắm xôi rồi lên gác rút quần áo. Mỗi lần nhai là mỗi lần mũi đau tê tái. Bị nhỏ con gái trông như con ngóe đấm có một phát mà đau như húc đầu vào cột điện. Đang trệu trạo nhai, mình sáng mắt khi nhìn thấy hai cái áo đồng phục trắng của nhỏ treo phất phơ ở ban công. Mình sung sướng ngó nghiêng xung quanh, cầm cái gậy phơi quần áo nhà mình khều khều hai cái áo ấy về. Lần này thì chết nhé nhỏ. Hôm nay anh cho nhỏ cởi trần đi học luôn.



Tót xuống phòng, mình treo hai cái áo của nhỏ vào tủ. Mùi con gái thơm dã man. Tự nhiên người mình cứng đơ à. Khỉ gió! Thay quần áo chuẩn bị đi học. Bỗng dưng chột dạ. Không biết sau vụ này cái gì sẽ xảy ra nữa. Nhưng mình cũng ngoan cố muốn chiến đấu đến cùng.



Vi vu chầm chậm trên đường vì dù gì tiết hai mới vào học. Có xe bus đi qua làm mình nhìn mãi vào tấm poster dán trên thân xe. “Là đàn ông, tôi không đánh phụ nữ”. Ý nghĩa thì có đấy nhưng sao nghe slogan củ chuối thế. Tự nhiên thấy bức bối. Lại nghĩ tới nhỏ. Mình trả thù một đứa con gái thế thì có nhỏ nhen quá không?



Ở lề đường có một bóng người quen thuộc. Là nhỏ! Không sai. Nhỏ lúi húi bên lề đường cạnh chiếc xe đạp trắng. Coi bộ hỏng xe rồi. Mình đi chầm chậm ngó rõ một lúc rồi phóng thẳng luôn. Cho nhỏ chết. Sống ác quá nên trời phạt đấy. Đi được đoạn lại thấy khó chịu. Vòng xe lại nhòm nhỏ. Nhỏ vẫn lúng túng, có vẻ bất lực lắm rồi. Mình đành tấp xe vào lề đường chỗ nhỏ.



Nhìn thấy mình nhỏ giật bắn. Mặt kiểu hãi hùng hoảng sợ chứ không phải khuôn mặt hằm hằm lúc đánh mình đâu. Mình trống xe rồi bước đến trước nhỏ.



-         Gì? Thả lỏng đi. Đây không đánh con gái!

-         Ừa! Vậy tới đây làm gì?

-         Giúp đằng ấy chứ làm cái gì? Hỏi rõ có duyên.

-         Hơ…

-         Hơ quả mơ. Đứng dẹp ra!

-         Ừ…

-         Ừ quả xà cừ, có mỗi cái xe sửa mãi không xong. Ăn hại!



Mình vừa lúi cúi tháo hộp xích ra. Mà thời buổi này người ta đi xe đạp điện hết rồi, nhỏ còn đi cái xe mi ni xích hộp này làm chi? Kì quặc. Vừa sửa vừa quát một hồi. Mình đang được đà lên mặt, quay sang nhỏ. Trời ơi! Mình suýt chết đứng luôn. Nhỏ đứng khóc từ bao giờ. Mà khóc không ra tiếng gì hết. Cứ nhìn mình rồi nước mắt chảy tràn ra má. Không hiểu khóc vì giận mình mắng, hay khóc vì cảm động nữa. Run quá. Mình đâm ra lúng túng, đứng gãi đầu cật lực. Không biết nói gì cũng không biết làm gì. May mà nhỏ biết ý, cúi mặt xuống lau nước mắt rồi đạp thử xe.



Xe quay tít lừ rồi. Mình sửa mà. Ngó ngó xem nhỏ còn khóc không. Không làm gì tự nhiên khóc chi vậy mẹ? May mà khóc nhỏ chứ khóc to chắc công an phương ra bắt mình nhốt vào quá.



Nhỏ lục túi sách đưa cho mình túi khăn giấy mỏng. Ờ phải. Tay mình đen sì dầu xích rồi. Chạm vào tay nhỏ đang run run, thấy lạnh toát. Giờ mới nhìn nhỏ, cuối thu rồi mà mặc cái áo đồng phục mùa hè mỏng dính.



-         Sao trời lạnh ăn mặc thế kia? Bộ muốn ốm à?

-         Ờ, qua tui phơi quên không kẹp áo nên chắc đêm gió to bay mất rồi. Phải lôi áo mùa hè ra mặc đỡ.



Hử? Mình cứng lưỡi hết nói luôn. Gió thổi vào tủ quần áo mình chứ đâu. Nhìn nhỏ hiền hiền tội tội thế này mà áy náy đến mức ngứa hết người.



-         Vậy mặc tạm áo tôi được không? Ngày xưa cũng học cùng trường ấy.



Chẳng chờ nhỏ trả lời, mình ra mở cốp xe, lấy cái áo đồng phục đề phòng ra đưa cho nhỏ.



-         Chịu khó một chút nha. Nó hơi to với không được thơm.



Nhỏ cứ chần chừ mãi, nghía nghía cái mũi mình.  Chẳng đợi nhỏ đồng ý, mình khoác áo lên người nhỏ luôn rồi đi ra phía xe.



-         Đi học đi, muốn bảo vệ không cho vào trường hả?



Nhỏ tỉnh người, lúi cúi đạp chân trống xe rồi trèo lên phóng trước tôi. Nhìn dáng nhỏ đạp xe vội vàng mà mình đơ đơ. Trong lòng mình trống trống kiểu gì ấy, như là nhỏ đi rồi hút hết gió với không khí chỗ mình theo.

Continue Reading...

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi IV


 Vừa mò mẫm mở lại máy, nghĩ cách trả thù thì mất điện ! *mặt ngu*. Mẹ mình gọi với lên, giọng vang khắp nhà

-         Hoàng ! Xuống đây ngay ! Sang nhà cô Thi đòi hộ mẹ cái đèn tích điện !



Gì vậy mẹ ơi ? Sang nhà nhỏ hàng xóm lấy đèn á ? Không đời nào ! Mình run rẩy lết ra cầu thang thương lượng :

-         Mẹ xinh đẹp ơi, mẹ lấy hộ con. Con không có quần !

-         Một là mặc quần dài vào sang lấy, hai là từ mai mẹ cắt mạng !



Không đời nào ! Cắt mạng vào lúc này ngang với cắt tiết mình. Lần mò tìm quần dài mặc không khác gì người mù. Mình chỉ ước giờ có điện, mình nguyện làm thân trâu ngựa lấy em nào ế con bác thợ điện để trả công.



Bấm chuông nhà nhỏ mãi không thấy nhỏ ra. Mình lững thừng về nhà. Mẹ đợi lâu quá nên cáu, gắt um lên :

-         Thiếu i ốt hả Hoàng ? Mất điện bấm chuông ai nghe ?

Lại lững thững sang. Cô Thi đi công tác mấy ngày nay. Chỉ có nhỏ ở nhà. Mình gọi chắc gì nhỏ đã ra. Bực quá nhặt đá ném chó. Con chó becgie nhà nhỏ sủa ẩm lên, sồ chân lên cổng. Nó mà thoát ra được mình chỉ còn nước vào viện nằm.



Nhỏ mở cửa đi ra. Mặt nghiêm như đi họp quốc hội. Nhỏ quát con chó im lặng, đứng trong sân hỏi:

-         Gì đây? Định tát lại hay đòi quần!

Choáng! Nghe nhỏ nói mà ù cả tai.

-         Định làm cả 2! Sao không?

Nhỏ cúi xuống tháo xích chó. Mình nhìn thấy thế bủn rủn chân tay. Đấu với nhỏ còn có cơ thắng chứ đấu với chó thì hết đường lành lặn.

-         Ế… không! Mẹ đằng này bảo đằng này sang đòi đằng ấy cái đèn tích điện!

-         Đây chả mượn mẹ đằng ấy!

-         Đằng ấy không mượn nhưng mẹ đằng ấy mượn.

-         Thế thì đằng ấy đi mà đòi mẹ đằng này.



Nói xong nhỏ quay vào nhà luôn. Quá quắt! Mình đứng như trời trồng ở cổng nhà nhỏ. Muốn lao vào bóp cổ nhỏ chết tươi mà sợ con becgie. Cú quá. Nhỏ chơi trò chó thì mình chơi trò mèo. Mình về cửa nhà rồi hét ầm lên:

-         Mẹ ơi! Con đòi đèn nhưng cô Thi không trả.

Chó mấy nhà đối diện nghe thấy tiếng hét, sủa ầm ĩ. Mấy đứa trẻ hàng xóm ló đầu ra cổng nhìn. Ngượng quá, đành… đứng huýt sáo chống chế.



Có vẻ có hiệu quả. Nhỏ hàng xóm mở cửa cái XOẠCH, mở cổng cái RẦM, hằm hằm bước đến gần mình. Mình vẫn còn hãi cái tát hôm trước nên tư thế phòng thủ. Nhỏ mà tát nữa là mình không nhịn nữa đâu. Ai dè nhỏ đứng nhìn mình chăm chăm, mình cũng đứng nhìn nhỏ chăm chăm. Chỉ cần không tát mình hay sàm sỡ mình mà cứ nhìn thế này, mình đấu đến khi nào có điện thì thôi. Nhìn chán, chắc thấy mình đẹp trai quá, nhỏ quắc mắt nhìn chỗ khác. Mình đang mừng thầm thì nhỏ quay lại phía mình, tống thẳng cái đèn tích điện vào ngực mình, tiện thể lúc mình đang đau đớn, nhỏ nã cái guốc vào dóng chân mình. Học võ hay sao mà đá đau điếng. Trong lúc hoảng loạn quá, lại sợ trời tối, nhỏ đạp cho mình mấy phát nữa thì mình hết đường sống, mình hét ầm lên:



-         Mẹ ơi con cô Thi đánh con!



Nhanh như cắt, nhỏ thụi cho mình một quả đấm nóng hổi ngay mũi rồi chạy biến vào nhà. Bỏ mặc mình ngã dúi dụi dưới gốc cây xà cừ. Ngàn lần trong giấc mơ, vạn lần trong ác mộng, cũng không có cảnh tượng nào hãi hùng đến thế này.



Mẹ hốt hoảng chạy ra đỡ mình dậy. Bật đèn lên soi. Vừa nhìn thấy mình, mẹ chửi ầm ngõ:

-         Mất dậy. Mới ra đường đã gây sự với thằng nào để nó đấm cho sưng mặt thế này?

Mình mếu máo thanh minh:

-         Con cô Thi đánh con!

-         Thằng mất dậy, mày nói vớ vẩn cô ra tát vỡ mồm mày giờ. Đi vào nhà ngay.



Mẹ cầm đèn vô nhà luôn. Đau lòng quá. Vừa lết vào nhà thì có điện. Mẹ nhét vào tay mình lọ dầu rồi ngó xem mình có xây xát gì không. Vừa dòm xuống phía dưới, mẹ cười ầm lên:

-         Ra ngoài đường mà quần chưa kéo khóa. Mất nết!

Mình tia ngay xuống, thấy cửa sổ mở tung, cái quần kẻ sọc của bố còn lòi cả ra ngoài. Nhăn nhó cầm lọ dầu đi lên gác. May mà trời tối om chứ không mình lại thành hot new trên facebook nhỏ đáng ghét kia.



Ngồi phịch xuống giường, cởi quần dài ra. Chân mình đã kịp đỏ và chuẩn bị chuyển sang thâm tím. Mũi mình đau đến mức phải thở bằng mồm. Mình nằm vật ra giường. Với lấy điện thoại vào facebook.



Trạng thái mới: “Qua mất quần đùi, hôm nay vỡ mũi”



Giấc mơ của mình đêm nay không còn có nhíp với quần. Luẩn quẩn trong tâm thức là hình ảnh mấy cái đèn tích điện chạy tứ tung, đấm đá nhau vỡ kính vỡ quai.
Continue Reading...

NHà nàng ở cạnh nhà tôi III


Mấy ngày nay, 2 thứ xuất hiện nhiều nhất trong những giấc mơ của mình là cái nhíp và quần đùi hoa. Cái nhíp khỉ gió kia thì mình chả quan tâm. Nhưng cứ nhắc đến quả quần đùi hoa thì ruột lại đau như cắt, nước mắt lại đầm đìa. Tất cả tài sản của mình đã ra đi vào cái ngày chả mưa chả nắng. Hôm đó mặc quần kẻ sọc của bố mà không dám bước ra cửa phòng. Mà các cụ già cũng có cái mốt đẹp thật. Mặc quần đùi kẻ sọc trông không khác gì tù nhân.



Sáng sớm mình lại ra cửa vươn vai. Mình thề rằng nếu được trả lại đống quần, mình nguyện sẽ mua nhíp cho em hàng xóm dùng cả đời, bao giờ không có lông nách mà nhổ nữa thì thôi. Đang suy nghĩ miên man thì giật mình vì bên ban công nhà nhỏ có tiếng động. Quay sang vẫn thấy cửa phòng đóng im ỉm. Thấy ghê !



Hôm nay ra ngoài chẳng cần ngó nghiêng nữa. Nhỏ mà xông ra là mình chiến luôn. Bây giờ là nỗi đau ngang nhau, hận thù bằng phẳng.



Tối đi học về, mẹ đã mua cho mấy quần đùi rồng bay phượng múa. Chỉ tội chưa được mặc vì mẹ bảo phải giặt không mặc luôn sẽ bị ngứa... Mình nhăn nhó cho đống tài sản mới vào máy giặt.



Mò mẫm lên facebook xem có gì hấp dẫn. Sao hôm nay chẳng thấy động tĩnh gì ở cái ảnh của nhỏ thế nhỉ ? Hủy được vài cái quần đùi của mình mà hả hê tới mức dừng trận chiến rồi sao ? Mình lần mò sang face nhỏ, mà nhỏ có cái ava lừa tình dã man, cũng nháy mắt chu mỏ như ai.



Khóc thét. Vào trang cá nhân của nhỏ mà mình như bị sét đánh ngang tai. Chình ình nổi bật giữa trang là ảnh mình mặc quần đùi sọc đứng ngoài ban công vươn vai uốn éo. Cái caption cũng không thể đau lòng hơn.



‘‘Sớm ra thấy anh hàng xóm uốn éo luyện hàng’’



Mà cũng phải công nhận đi. Nhìn mình trong ảnh thấy kinh. Người gì gầy nhẳng toàn tay với cẳng không à. Mà trong lúc vươn vai trông cái dáng mình thật khó đỡ, ưỡn đúng chỗ cần ưỡn. Quả ảnh này mà mấy đứa trong lớp nhìn thấy thì mình đến phải chuyển trường



Khỏi phải nói. Giờ mới hiểu vì sao hôm trước bị tát tí gãy răng. Chính mình đây còn không giữ được bình tĩnh, chỉ muốn vạng cho nhỏ một chày. Họ hàng anh em nhà nhỏ được bữa cười thả phanh. Mà mất dậy cái là bạn bè mình mới khốn. Chúng nó vào hùa cười rũ rượi, bình luận chém mình tơi tả cùng phe địch. Tự nhiên còn mỗi mình mình một phe. Không bị ai đánh mà người mình đau ê ẩm, như vừa bị vứt vào cối xay.



Hằm hằm lên tầng thượng phơi quần áo. Mình ngó sang bên sân nhà nhỏ xem có cái quần nào của nhỏ mình khều về nhét ống thoát nước nhà mình cho bõ tức. Vậy mà nhỏ đã rút hết quần áo từ bao giờ rồi. Đành ngậm ngùi phơi quần. Hôm nay mình cẩn thận phơi ra phía xa sân nhà nhỏ, dùng kẹp hẳn hoi cho gió không thổi bay sang. Mất đống quần này chắc mẹ cho mình cởi truồng luôn mất.



Được lắm, đợi đấy hàng xóm !



Lần đầu tiên mình vừa phơi đồ vừa nghiến răng
Continue Reading...

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi II


Từ ngày hôm đó đi học, mỗi lần bước ra khỏi cổng mà mình phải ngó trước ngó sau mãi mới dám phóng ra đường. Gì chứ, con gái mà bị dìm hàng khùng lắm. Nhỡ đâu em ý điên lên lựa thời cơ lao ra phang cho mình một gậy lăn quay ra trấn thương não thì mình biết ăn vạ ai? Vì mấy cái lông nách mà sống đời sống thực vật chết không cam lòng



Facebook của mình tự nhiên tăng lượt theo dõi vùn vụt, yêu cầu kết bạn đến mấy chục người. Hầu hết là bạn bè anh em nhà nhỏ. Nhỏ này định spam cho mình ăn hành đến khi mình gỡ ảnh hay sao ý. Chiều lòng nhỏ, mình cho cái ảnh thành tin nổi bật trong trang facebook, ngày nào cũng đổi thời gian về hiện tại cho nó cứ hiện lên đầu trang cá nhân

Mới hai ngày mà cái ảnh của mình mấy trăm lượt like và hơn nghìn comment. Chẳng có lấy cái comment nào của mình và nhỏ. Hầu hết là phe của mình và phe của nhỏ chửi nhau. Phe của nhỏ thì toàn mấy nhóc lít nhít, có cả mấy nhà người lớn vào chửi mình vô đạo đức vô văn hóa thậm tệ. Phe của mình thì cười sằng sặc cãi: “Mới đầu chả biết ẻm là ai, nhờ người của ẻm mà giờ ẻm ra đường ai cũng biết, chúc mừng =))”. Người ngoài cuộc cứ múa may quay cuồng còn người trong cuộc thì im ỉm đóng cửa. Người đau khổ, kẻ hả hê.



Sáng sáng ra vươn vai không thấy nhỏ hàng xóm nữa. Cửa phòng nhỏ cứ đóng im ỉm. Mình vươn vai, ngó ngó vài cái rồi đi vào.



Hôm nay ăn cũng không thấy ngon nữa. Cảm giác tội lỗi thế nào ý. Mình gặm nốt cái bánh mì, định bụng lát lên gỡ cái ảnh xuống để mai em ý ra đường còn dám ngẩng mặt lên với bạn bè. Cứ thế này, mọi chuyện quá lên, em đi kiện mình xâm phạm đời tư cá nhân thì bỏ xừ.



Mẹ bảo mình lên gác rút cho mẹ ít quần áo. Ừ thì lên rút xong xuống giải quyết hậu quả. Mở cửa ban công, giật bắn mình. Nhỏ đang rút quần áo. Mình lúi cúi vơ đống quần áo nhà mình vào để nhanh chạy xuống nhà. Nhỏ này tát đau lắm, suýt gãy răng, nhỡ đâu điên quá bẻ cong song sắt chạy sang xử mình thì tàn đời trai.



Quay sang nhìn trộm nhỏ. Muốn khóc thét. Trên tay nhỏ là đống quần đùi hoa của mình. Chả biết nhỏ thò tay rút trộm, hay là gió bay sang. Nhìn mặt nhỏ vẫn hằm hằm như hôm trước. Chắc đống quần của mình bị xé tan nát quá. Mình đứng đờ người. Cố gắng lắm mới dám mở lời: “Đằng ấy cho tớ xin..”



“Mơ nha cu! Dám chơi chị à?”



Mình nghe xong tí ngất. Ít ra mình cũng hơn nhỏ 2 tuổi. Ăn nói hàm hồ vậy trời ! Chưa kịp phản ứng, nhỏ cúi xuống nhét đống quần đùi của mình vào lỗ ống thoát nước luôn. Mình khóc không nổi. Nay lại phải nhờ mẹ đi mua quần đùi cho. Mà đống quần kia mới mua chứ lâu đâu.



Facebook của mình hôm nay có stt mới.



‘‘Chỉ vì mấy cái lông nách mà mất quần đùi’’

Continue Reading...

Nhà nàng ở cạnh nhà tôi


Phần I: Cuộc chiến giữa Nhíp và Quần Đùi Hoa
Sáng sớm đã bị bấm chuông inh ỏi. Bực mình. Mình lật chăn vùng dậy, chạy xuống nhà với cái quần đùi không thể chóe hơn.



Tưởng nhà có thư hay điện báo hay thu tiền điện gì gì đó. Ai dè nhỏ hàng xóm. Mình mừng thầm chắc bác nhà bên nấu xôi chè gì đó bảo nhỏ đem sang cho nhà mình chút. Chưa kịp nói gì nhỏ đã đẩy cửa cổng bước vào, mặt mũi hằm hằm như thịt bằm nấu cháo, tát mình cái BỐP!



Rồi chẳng để cho mình kịp la lối gì, nhỏ hét luôn một chàng. Lúc này mình vừa xoa mồm vừa tròn mắt nhìn nhỏ. Nhỏ này hôm nay bị khùng sao ý, sáng sớm bấm chuông vô nhà tát người ta xong còn chửi. Mình thề là nhà mình có chó là mình chạy vào thả cho nó đuổi nhỏ chạy chết luôn. Mặt mình lúc này chắc kinh hãi lắm. Nhỏ thì cứ xa xả. "Anh bị điên hay sao? Anh là thằng vô duyên nhất trên đời. Anh không gỡ ngay nó xuống thì đừng trách tôi, thần kinh..." bla bla.



Mình cá cả mạng sống cùng cái quần đùi hoa mình đang mặc là mình hiểu nhỏ nói gì thì mình bị sét đánh ngay. Hay nhỏ này đánh ghen nhầm người?



Nhỏ về rồi mà mình vẫn run. Bình thường ỏn à ỏn ẻn nói không nên câu mà sao hôm nay như vừa mới uống phải đống thuốc lắc vậy trời



Tỉnh luôn cả ngủ. Mình vừa bật máy tính, vừa vặn vẹo hàm xem có gãy cái răng nào không. Đau như trèo cau bị ngã. Vào trang cá nhân, tá hỏa, có cái ảnh của mình vừa bị báo cáo vi phạm. Mình nhớ là hôm qua mình có đăng ảnh nude hay sex gì đâu . Nhấn vào thư thông báo. Xém té ghế.



Trời ơi, sao mình quên nhanh thế. Sáng qua mắt nhắm mắt mở ra ban công vươn vai, nhìn thấy ngay em hàng xóm bắc ghế ngồi ngoài ban công nhà ẻm... nhổ lông nách. Hứng lên chụp cho em một tấm. Mang vào post lên face kèm theo caption: "Mới sáng ra đã thấy em hàng xóm nhổ lông nách". Sau đó lũ bạn mình vào chém nhau tơi tả, cười rũ rượi.



Thôi xong rồi.



Cái ảnh có rõ mặt đâu  Ai biết em nó là ai mà hùng hổ sang tát mình lệch mặt thế này. Đã thế, không gỡ ảnh xuống đấy. Xem làm gì được nhau. Nói năng nhẹ nhàng đây còn nghe. Đã châm mìn thì anh phải ném.



Mình mắm môi mắm lợi viết cái sờ tát tút mới: "Vừa bị ẻm hàng xóm tát. Cuộc chiến chính thức bắt đầu!"



Xong đâu đó, mình bỏ xuống bếp ăn sáng. Nghĩ mình có khốn nạn quá không ta? . Thôi kệ, thỉnh thoảng quậy cho vui. Sống cạnh nhà nhỏ mấy năm trời mà chả được lần chào hỏi bắt chuyện. Nhất là cay cú mối thù vừa bị tát nổ đom đóm mắt. Không cho qua được.



Ngày mai, cái gì đến sẽ phải đến

Continue Reading...

MỐI TÌNH ĐẦU


Anh và Tôi cùng nhau lớn lên trong bao kỉ niệm êm đềm của tuổi thơ. Tôi nhớ rất rõ lúc nhỏ anh đã từng vì tôi mà nhiều lần đánh nhau với bọn con trai trong xóm, có lần còn chảy cả máu nữa ...tôi biết anh đau lắm nhưng cũng cố gượng cười cho tôi vui, từ đó đến giờ chưa ai đối tốt với tôi thế cả, anh là người đầu tiên và trong tôi, anh là người duy nhất tốt với tôi...như thế. Cũng chính vì như vậy tôi đã mang trong tim mình một tình yêu, tình yêu đơn phương. Tình yêu của tôi dành cho anh cứ lớn mãi theo thời gian và đến một ngày tôi quyết định nói cho anh ấy hiểu tất cả những tình cảm của tôi nhưng chớ trêu thay ... trước lúc tôi định nói thì anh, người mà tôi yêu nhất lại cùng sánh bước, tay trong tay với một cô gái khác. Đứng trước mặt tôi, anh lại vờ như không biết, như giữa chúng tôi chỉ là tình bạn đơn thuần hoàn toàn không nghĩ đến những quá khứ tốt đẹp kia, anh ung dung nói

- Này Nhóc, giới thiệu với em đây là bạn gái của anh.

Tôi nghe tim mình như có một cảm giác đau, nó đau nhói một cách lạ lùng, tôi chưa bao giờ có cảm giác đau như thế

- Chào em , em là em gái của anh Nhân à ?

Thấy tôi vẫn im lặng , anh lại hỏi

- Em không sao chứ Nhóc ?

Mặc kệ lời hỏi thăm của anh, tôi đã bỏ chạy, chạy với những giọt nước mắt trên mặt, tôi chạy như để trốn tránh tất cả, trốn cái sự thật phủ phàng đã đến với tôi .

Tôi lê la khắp nơi mỗi ngày như để quên anh, nhưng tôi không thể làm được chuyện ấy. Và trong lúc tôi đau đớn và tuyệt vọng nhất thì tôi đã gặp Vinh. Vinh có rất nhiều nét giống anh và đặc biệt là Vinh đã nói thích tôi, điều mà tôi đã mong ở anh nhưng không thể nào xảy ra. Thế rồi chỉ sau 2 tháng giữa tôi và Vinh đã có một tình yêu đẹp, tôi không biết là nó có thật sự đẹp hay không nữa nhưng tôi đã cố làm cho nó thật đẹp trước mặt anh. Tôi kể nhiều về Vinh cũng như tình yêu của chúng tôi cho anh nghe, những lúc ấy tôi thường chú ý đến vẻ mặt của anh, tôi mong mỏi ở nó một sự khó chịu, bực bội bởi như thế có nghĩa là trong tim anh, anh vẫn dành một chút gì đó cho tôi nhưng không, hoàn toàn ngược lại những gì tôi mong đợi anh vẫn vui vẻ nói cười, vẫn chúc phúc cho tình yêu của tôi và Vinh. Và tôi lại khóc mỗi khi từ ký túc xá của anh về, dường như nó đã trở thành thông lệ tôi thừa biết sẽ nhận được đáp án nhưng tôi vẫn cứ đi đến đó, vẫn kể cho anh nghe về Vinh và vẫn luôn nhận từ anh những lời nói tốt đẹp như của một người anh trai. Biết phải làm sao đây khi tôi đã quá yêu anh, không một giây phút nào hình ảnh của anh rời khỏi tâm trí tôi. Tôi đã đi trong cơn mưa này lâu lắm rồi như muốn tìm cho mình một câu trả lời tôi phải làm gì? quên anh ?tôi chắc rằng mình sẽ không làm được chuyện này đâu, còn nói cho anh biết là tôi yêu anh ư? để làm gì cơ chứ, khi trong tim anh hoàn toàn không có tôi. Giờ đây tôi chỉ biết rằng tôi phải làm một việc, việc mà tôi nên làm, đó là chia tay với Vinh bởi tôi không hề yêu Vinh, tôi không thể nào tiếp tục lừa dối Vinh nữa .

Vào một ngày chủ nhật đẹp trời tôi đã nói lời chia tay với Vinh và nhận được sự đồng ý của Vinh bởi Vinh cũng không thể chấp nhận một người yêu mà suốt ngày cứ nghĩ về một người khác .

Tôi lại đi lang thang trên con đường, con đường quen thuộc ngày nào anh đã dẫn tôi đi chợt tôi trong thấy anh, tôi định chạy thật nhanh đến bên anh. Nhưng ý nghĩ của tôi sớm bị dập tắt bởi anh không đi một mình, anh đang đi cùng cô gái hôm nọ. Nước mắt tôi lại rơi và tôi lại bỏ chạy, tôi vẫn không thể nào quen được với cái cảnh này. Dường như phía sau ,tôi nghe thấy tiếng của anh mặc kệ tôi vẫn chạy, chạy mãi và ....tôi bất chợt nhận ra phía trước mình chiếc xe tải đang đến rất gần, nhưng mặc kệ giờ tôi không cần biết gì nữa có khi chết lại tốt hơn cho tôi, chợt...

- A !

Tôi có cảm giác như ai đã đẩy tôi sang phía bên kia đường. Khi tôi đã định thần và quay người lại tôi mới hốt hoảng nhận ra rằng người đó là anh, người cứu tôi là anh. Tôi chạy đến thật nhanh bên anh, người anh toàn máu là máu

- Anh Nhân, anh có sao không? sao anh lại làm vậy? Tôi nói trong nghẹn ngào

- Em lại đi sang đường mà không nhìn rồi, Nhóc à, lần sau đừng thế nữa nhé. Anh chỉ nói với tôi một câu thế thôi rồi ngất đi.

Ngồi bên ngoài phòng cấp cứu mà đôi tay của tôi lạnh ngắt, tôi sợ, sợ lắm, sợ anh sẽ rời khỏi tôi mãi mãi. Không! Tôi không thể mất anh được, tôi mong thời gian có thể quay trở lại tôi sẽ không bỏ chạy, sẽ không có ý nghĩ điên rồ đó.

- Bác sĩ, anh ấy thế nào rồi ạ? Tôi như nhảy sổ vào người ông bác sĩ.

- Cô là người nhà của anh ta à?

- Dạ, cháu là em gái của anh ấy, anh ấy như thế nào rồi bác sĩ.

- Xin chia buồn cùng cô nhưng vì vết thương quá nặng nên không thể cứu được.

Tôi như hóa đá bởi câu nói của ông, sao lại như thế, sao chuyện này có thể xảy ra với tôi kia chứ, tôi lại thấy tim mình đau, nhưng lần này nó đau hơn gấp trăm lần, tôi lặng người với những giọt nước mắt …

3 tháng sau ngày anh mất, tôi lại đi trên con đường ngày nào con đường đã khiến anh phải ra đi mãi mãi

- Xin lỗi , em có phải là ......

- Là chị? Tôi hơi bất ngờ khi gặp chị ấy, người yêu của anh

- Chúng ta vào đâu nói chuyện được không? Chị có cái này muốn đưa cho em.

Tôi khe khẽ gật đầu, khi đã tìm được chỗ ngồi, chúng tôi bắt đầu câu chuyện. Chị ấy lấy trong giỏ của mình một cuốn sổ gì đó đưa cho tôi.

- Đây là gì ?

- Nhật ký của Nhân

- Sao nó lại ở chỗ chị ?

- À, là do lần trước chị cầm nhầm định trả lại cho Nhân nhưng không còn dịp nữa nên chị đưa nó cho em.

Dường như thấy được ánh mắt của tôi chị nói tiếp

- Em đừng hiểu lầm chị chỉ đọc được trang đầu thôi

- Có gì quan trọng nữa hả chị, dù sao người cũng đã chết rồi còn gì là bí mật nữa

- Tùy em vậy, giờ chị phải đi chọn áo cưới đây

- Chọn áo cưới? Tôi khẽ chau mày

- Sao chị lại có thể làm như thế? Anh Nhân mất chưa được 100 ngày mà

- Em nói thế là sao? Chị và Nhân chỉ là bạn thôi mà

- Là bạn? Thế tại sao lần trước anh ấy lại giới thiệu chị là bạn gái của anh ấy

- Chị cũng không hiểu vì sao Nhân lại giới thiệu như vậy nữa, thôi chị trễ rồi chị phải đi, chào em

Chị đi rồi còn mỗi mình tôi với nỗi khó hiểu, sao lại như thế, sao anh lại làm thế. Chợt tôi nhớ đến quyển nhật ký của anh. Tôi giở từng trang ra

Ngày...tháng...năm...

Hôm nay là ngày tôi cảm thấy vui nhất bởi tôi thấy được nỗi đau khổ của em khi tôi giới thiệu Phương là bạn gái của mình, điều đó chứng tỏ em đã yêu tôi. Ôi! tôi muốn hét lên cho mọi người biết rằng tôi đang rất hạnh phúc.

Rồi một trang khác

Ngày...tháng...năm...

Có lẽ ngày hôm nay là ngày tôi buồn nhất, tôi đã lầm, một sự hiểu lầm tai hại bởi em, người mà tôi yêu nhất trên đời này lại hoàn toàn không yêu tôi. Em đã có người yêu, một chàng trai tốt, tôi đoán vậy. Tôi đã nghe rất nhiều về người đó từ em, những lời của em như ngàn mũi tên đâm thẳng vào trái tim của tôi không chút xót xa, thế nhưng em vẫn cứ vô tư cười nói trên sự đau khổ của tôi. Và tôi vẫn phải diễn hết vai diễn là một người tốt trước mặt em, tôi đã chúc phúc cho cuộc tình của em cũng như đặt dấu chấm hết cho cuộc tình của chính mình. Nhóc ơi! Khi nào thì em mới hiểu cho anh đây?

Khép trang nhật ký lại mà nước mắt tôi cứ tuôn rơi, vì sao? Vì sao cơ chứ? Vì sao anh không nói với tôi sớm hơn, vì sao ? Vì sao trời lại khéo trêu người như thế, những câu hỏi vì sao cứ bao quanh lấy tôi. Đêm ấy tôi đã khóc, khóc rất nhiều, chợt tôi giật mình khi nhận ra rằng mặc cho tôi có khóc bao nhiêu đi chăng nữa và tôi có trả lời được tất cả câu hỏi đó thì anh, người tôi yêu cũng chẳng bao giờ sống lại. Người ta thường nói đến vị ngọt và vị đắng của tình yêu, còn tôi, tôi chẳng biết vị ngọt của tình yêu là thế nào? Nhưng giờ tôi hiểu rất rõ vị đắng của nó. Tôi phải trách ai đây? Trách anh không nói sớm hơn? Trách tôi vì ý nghĩ điên rồ đó? Hay trách ông trời đã khéo đùa với chúng tôi?

Đêm đó tôi đã mơ thấy anh, anh bảo tôi hãy sống thật tốt bởi cuộc đời của tôi hiện giờ của anh. Tôi thức dậy và nước mắt lại trào ra, tôi nhớ anh, nhớ thật nhiều .... Có lẽ với nhiều người chuyện tình của chúng tôi thật buồn nhưng với tôi anh là mối tình đầu, là một kỉ niệm đẹp trong tôi.

Continue Reading...

XIN LỖI ANH CHỈ YÊU VỢ ANH


Bữa tối. Chàng trai và cô gái ngồi đối diện nhau.

- Cô gái vê cốc rượu trong tay và nói với chàng trai: "Em yêu anh".

- Chàng trai xoay xoay chiếc nhẫn cưới trên tay mình và nói: "Anh có vợ rồi".

- "Em không quan tâm, em chỉ cần biết tình cảm của anh. Anh có yêu em không?"

Chàng trai ngẩng đầu, quan sát cô gái ngồi đối diện mình... 24 tuổi, trẻ trung, có ý chí. Cơ thể tràn đầy sức sống, đôi mắt sáng và biết nói, đó thực sự là một cô gái tuyệt vời!!~

Thật đáng tiếc.

- "Nếu anh cũng yêu em, em sẽ là người tình của anh". Cô gái cuối cùng cũng không đợi được, nói thêm một câu.

- "Nhưng anh yêu vợ anh". Chàng trai trả lời một cách cương quyết.

- "Anh yêu cô ấy ư? Anh yêu gì chứ? Cô ấy bây giờ chắc đã già đi nhiều, chẳng thấy mặt bao giờ. Nếu không thì tại sao không thấy anh đưa cô ấy đến trong các bữa tiệc của công ty ....?"Cô gái vẫn tiếp tục nói, nhưng sau khi nhìn thấy ánh mắt lạnh lùng của chàng trai cô gái liền từ bỏ những ý nghĩ trong đầu mình.

- "Em yêu anh vì cái gì?". Chàng trai lên tiếng.

- "Trưởng thành, khẳng khái, nam tính, biết quan tâm đến người khác, và còn nhiều nữa. Dù sao thì anh khác hẳn với những người đàn ông em đã từng gặp, anh rất đặc biệt".

- "Em biết ba năm trước anh như thế nào không?". Chàng trai châm điếu thuốc nói.

- "Em không biết. Em không quan tâm cho dù anh có từng ngồi tù đi chăng nữa".

- "Ba năm trước, anh chỉ là người con trai tầm thường trong mắt em bây giờ". Chàng trai không để ý đến cô gái, tiếp tục nói."Một người tốt nghiệp đại học bình thường, công việc không thuận lợi, suốt ngày uống rượu, cáu bẳn. Không quan tâm đến chuyện yêu đương, hàng tối còn hay đi tìm gái bán hoa, bị công an bắt."

- "Vậy tại sao...." Cô gái trở nên hứng thú với câu chuyện, muốn biết điều gì đã làm chàng trai thay đổi.- "Vì cô ấy à?"- "Ừ".- ...

- "Cô ấy hình như thấu hiểu được nội tâm của anh. Đã dạy anh rất nhiều điều, khiến anh không còn quan tâm đến những cái đã mất, không quan tâm đến những chuyện ngay trước mắt, mà cố gắng hoàn thiện mình.Trước mặt cô ấy, anh như đứa trẻ chẳng hiểu sự đời. Lúc đó thật kỳ lạ, tính khí bướng bỉnh của anh biến đâu mất hết, anh bị cô ấy thuyết phục. Nghe theo lời cô ấy, chấp nhận thực tại, anh biết mình vô dụng nên làm việc chăm chỉ. Cuối năm ấy, công việc khởi sắc, anh và cô ấy liền kết hôn".Chàng trai gẩy tàn thuốc, tiếp tục nói:

- "Lúc đó thực sự là những tháng ngày vất vả. Hai người, một chiếc giường, đồ đạc trong nhà chẳng có gì. Em có biết không, lấy nhau được một năm rồi mà anh mới mua được cho cô ấy cái nhẫn từ khoản tiền cả nửa năm tiết kiệm được đấy. Tất nhiên số tiền này do cô ấy tiết kiệm mà có, nếu cô ấy biết được thì chắc chẳng dám để anh mua đâu.""Khoảng thời gian đó, do anh hút thuốc, uống rượu nên sức khoẻ không tốt. Mùa đông đến, tối nào cô ấy cũng nấu cho anh một bát canh nóng trước khi đi ngủ. Mùi vị đó chỉ có cô ấy mới làm được."

Chàng trai trầm ngâm nghĩ về ký ức mà quên mất thời gian, vẫn tiếp tục kể về những chuyện đã qua. Và cô gái cũng không có ý cắt ngang câu chuyện, vẫn lắng nghe. Lúc chàng trai chú ý đến thời gian, đã là 10h đêm...

- "À, xin lỗi em nhé, anh chẳng chú ý đến thời gian gì cả, đã muộn thế này rồi cơ à?" Chàng trai cười và xin lỗi cô gái.

- "Bây giờ em đã hiểu rồi chứ? Anh không thể nào và cũng sẽ không làm những chuyện có lỗi với cô ấy".

- "Vâng em hiểu rồi. Vậy là em đã thất bại rồi. Em tâm phục khẩu phục rồi." Cô gái thất vọng và lắc đầu nói. "Chỉ có điều, đến độ tuổi của cô ấy, em sẽ còn tốt hơn cả cô ấy."

- "Ừ. Nếu thế thì em còn có thể tìm được chàng trai tốt hơn mà, đúng không?".

- "Muộn rồi, cơm canh ở nhà chắc cũng đã nguội cả, anh đưa em về nhé." Chàng trai đứng dậy tỏ ý muốn đưa cô gái về.

- "Không cần đâu, em tự về được mà". Cô gái xua tay nói. "Anh về đi, đừng để cô ấy lo lắng". Chàng trai cười rồi quay lưng ra về.

- "Cô ấy đẹp không?"- "Đúng thế. Cô ấy rất đẹp".Bóng chàng trai mờ dần trong màn đêm, để lại cô gái với ánh nến chói loà trong đêm tối.Chàng trai về đến nhà, mở cửa và bước vào phòng ngủ, bật đèn lên.Chàng đi đến mép giường và ngồi xuống.

- "Bà xã, đã là người thứ tư rồi. Em đã làm gì mà khiến anh thành người tốt thế này, nhiều người thích anh quá rồi. Làm không tốt thì chắc anh sẽ thay lòng mất. Sao lại khiến anh thành người tốt thế này , sao em nỡ ra đi trước chứ? Anh, anh một mình cô đơn quá à..."

Chàng trai lặng người đi và nói không thành tiếng.Nước mắt từng giọt, từng giọt lăn dài trên má chàng trai, rơi xuống khung ảnh trong lòng bàn tay chàng trai. Dưới ánh đèn mờ, trong bức ảnh cũ hiện ra nét mặt dịu dàng của một cô gái đã quá cố...

Continue Reading...

Mất mát và hận thù


yêu anh là sai lầm của em

còn rời bỏ em lại là sai lầm lớn nhất của anh :)) ..... rất hay đấy >:"

Đến tuổi yêu, tôi cặp kè cùng một chàng trai tên Du nhỉnh hơn vài tuổi. Tình yêu trong sáng kéo dài hơn năm thì dần chuyển sang trạng thái xác thịt. Chấp nhận quan hệ tình dục với Du vì tôi tin tưởng anh ta sẽ cưới mình. Nhưng sau lần đầu tiên, chỉ thấy đau và nhục nhã, khi người tình đầu săm soi khoảng trống trên giường và thắc mắc theo kiểu gây tổn thương:

- Sao không thấy em ra máu nhỉ?

- Làm sao em biết được! – Tôi đắng chát trong từng tế bào, hờn dỗi úp mặt xuống gối, nước mắt rỉ ra, nhấm nhẳng…

- Anh không có ý gì đâu, đừng như thế mà! – Du cố kéo tôi quay mặt về phía mình để diễn một màn kịch hối lỗi – Chắc tại hồi nhỏ em nghịch quá, bị ngã nên bây giờ mới thế!

Tôi không nói nữa, lặng lẽ để giữ gìn tình yêu bởi đã trót ăn nằm với nhau. Lúc đó tình đầu vẫn ngọt ngào: "Sau này không cưới em thì anh lấy ai chứ!". Hai năm sau, Du chẳng nói lời chia tay, lặn không sủi tăm để chạy theo một cô gái khác – trẻ, kiêu sa và mới lạ. Kìm nén đã bao lâu, tôi chợt nổ tung bởi những ý nghĩ điên loạn. Tôi đi săn gã bạn trai của mình như sát thủ, cùng lúc đóng vai kẻ bị bỏ rơi đáng thương trong mắt những người gần gũi ở quanh gã. Sống trong thành phố, Du chỉ có một cô em gái là San và một thằng bạn thân từ thủa để chỏm, cậu ta tên Hoàng, cũng là người yêu kiểu thanh mai trúc mã với cô em gái Du. Tôi lúc đó mặc định mình cần phải biến thành một cỗ máy trả thù.

*

Trong ngôi nhà nguyên căn cho ba người ở, mỗi khi gã trai của tôi vắng mặt để cặp kè bên tình nhân mới giờ phút nào thì tôi lại ở đó với dáng điệu sầu bi, đáng tội nghiệp. Phần vì chờ đợi, phần tìm kế sách gieo giắc đau khổ cho kẻ phản bội. Tôi nhận ra ánh mắt của gã trai còn lại trong nhà, mỗi lần cô em gái đi vắng Hoàng gây ra những đụng chạm cố ý với cơ thể tôi. Cậu ta yêu San đã 8 năm và sống với nhau như vợ chồng từ khá lâu, hẳn rằng cũng muốn phiêu lưu tìm kiếm những điều mới lạ. Một buổi chiều, khi tôi đang ngủ với vẻ mệt mỏi trong ngôi nhà vắng lặng. San đi học, người yêu cô ta đi làm. Giấc chiều muộn mê mệt bị ngắt quãng bởi tôi cảm nhận được một bàn tay đang vuốt ve khuôn mặt mình, bàn tay tiến dần xuống cổ và rồi chạm vào bầu ngực phập phồng… Lập tức tỉnh giấc, nhưng không mở mắt vội, tôi lim dim hàng mi như thể đang ngái ngủ, khẽ xoay người nằm nghiêng rồi giả bộ ngủ tiếp… ngầm hiểu dáng điệu của mình khi nằm ngủ thì vô cùng quyến rũ, khiêu gợi.

Không gian quá yên tĩnh và an toàn cho dục vọng trỗi dậy, Hoàng không kìm nén được bản thân mình, bắt đầu nằm xuống và áp sát vào người tôi, đôi tay trở nên tham lam vô độ. Tôi vẫn nhắm mắt nằm yên, lòng dâng lên cảm giác khinh bỉ và mở toang ra một ý đồ nham hiểm. Cho đến khi cậu ta cởi bỏ váy áo trên người tôi, thân hình tôi bắt đầu miễn cưỡng đáp lại dục tính đang oanh tạc trong bản năng cậu ta bằng những phản kháng yếu ớt. Để cho cậu ta hồ hởi với cơ thể phụ nữ mới lạ, tôi cố tỏ ra mình cũng đang háo hức, nhưng phải kìm nén bởi sự e lệ rất con gái. Sâu trong lòng, tôi lấp liếm cho bản thân, vì mưu đồ trả thù mà phải miễn cưỡng chấp nhận tình cảnh đó, chịu đựng "have-*** với một kẻ mình không hề yêu thương, chỉ thấy khinh ghét và ghê tởm, ghê tởm cả chính bản thân mình. Hận thù đã biến tôi thành quỷ dữ, dẫm đạp lên đạo đức, nhân tính.

Khi cậu trai đã không kìm được những vuốt ve bên ngoài, ngang nhiên đến trước cửa hang và định băng thẳng vào trong, tôi lại tỏ ra vô cùng tỉnh táo, ngồi bật dậy, đi tìm túi xách của mình và thản nhiên lấy ra một cái condom. Bóc ra và đeo vào cho cậu trai còn đang ngơ ngác, tôi nói: "Chúng ta không phải người yêu và cũng không phải vợ chồng. Hiểu không?", lời nói tỉnh bơ, cứ như tôi không hề bất ngờ về diễn biến này. Dĩ nhiên tôi không hề là kẻ bị động, dù rằng cũng chẳng hề chủ động cho vụ việc đáng kinh tởm này. Hơn giờ sau, Hoàng quay lại chỗ làm, vì đơn giản cậu ta để quên đồ ở nhà nên mới về lấy. Tôi cũng nhanh chóng rời khỏi ngôi nhà, trước khi đi không quên đem theo tất cả những gì mình nghĩ sẽ quan trọng với gã người yêu phản bội.

Tôi chờ một ngày, rồi hai ngày,… gã người yêu đã phải đến tìm tôi để lấy đồ.

- Tại sao em lấy hết giấy tờ, sổ sách của anh? Thậm chí quần áo của anh em cũng lấy? Em định bắt anh phải cởi truồng à?

- Đúng đấy! Em muốn anh phải trần truồng đi tán gái. Chẳng phải mục đích hiện tại của anh chỉ là lột trần con nhỏ đó ra và ngủ với nó sao?

- Có biết em làm như thế này chỉ khiến anh coi thường không?

- Em chẳng cần thằng nào, con nào coi trọng cả. Em chỉ đang xoa dịu cục tức trong lòng mình thôi.

- Anh hỏi em. Em có trả đồ lại cho anh không?

- Đừng lên giọng!. Anh muốn lấy lại phải chấp nhận điều kiện em đưa ra. Nếu không em sẽ đem đốt không tiếc nuối đâu

- Điều kiện gì?

- Quay lại yêu em như cũ và chấm dứt ngay với con bé kia. Không yêu nổi em thì có một cách khác: Anh cởi truồng đi đúng một cây số. À, nếu làm thế ngượng thì ngay tối nay anh dắt con bé đó vào khách sạn, cho em đi theo chứng kiến hai người have-*** với nhau. Tiền khách sạn em trả cho. Haaaaaa haaaaaaaa…. – Tôi cười ré lên như điên khi nghĩ ra những ý tưởng rất bệnh hoạn đó.

- Em… còn yêu anh không? – Du tím mặt lại nhìn xoáy vào tôi.

- Còn yêu thì em mới làm thế! Mà chúng mình đã tổ chức lễ chia tay đâu nhỉ?

- Vậy thì chúng mình sẽ không chia tay, em cứ giữ quần áo đi, còn sổ sách giấy tờ phải trả lại cho anh.

- Anh muốn có thì phải chuộc về…

Tôi ôm lấy cổ gã trai trước mặt mình, lả lơi và ngọt nhạt đưa ra một thỏa thuận: Đồ – gã có thể lấy hết về. Đứa con gái kia – gã cứ việc tán tỉnh theo đuổi, tôi không cấm, không cản ngăn. Nhưng hàng tuần thứ bảy phải vào đưa tôi đi ăn, tiền tôi sẽ trả. Với một điều kiện gã ký tên vào tờ giấy nợ 10 triệu không có thời hạn trả, để tôi giữ làm tin.

Nghĩ rằng tôi chỉ đang cố đeo bám mình, theo thời gian, dần dần sẽ chán mà ngãng ra. Mà thực sự Du nghĩ, chắc tôi cũng chẳng nhẫn tâm làm gì gã: đã yêu gã hơn 3 năm, tình yêu rất sâu đậm và bản thân tôi vốn lương thiện. Thế nên gã chẳng ngần ngại ký vào tờ giấy nợ được viết sẵn. Gã trai hí hửng gom đồ ôm về. Tôi ranh mãnh viết thêm một dòng vào khoảng trống được âm mưu trước: "Sau 2 tuần sẽ trả đủ số tiền vay, tức ngày X".

*

Buổi chiều, tôi ngồi bên nhà cô em họ xa xôi của Du, ủ dột, tội nghiệp, kể về việc bị phản bội và cậu người yêu của San đã cơ hội lợi dụng sự yếu đuối của mình như thế nào. Cô em họ này vốn dĩ chơi rất thân với 3 kẻ kia, cô ta sẽ bức xúc đến nỗi chỉ vài ngày nữa thôi ai cũng sẽ biết về buổi chiều đáng khinh đó.

Ngay ngày hôm sau, tình đầu của tôi tìm đến, nét mặt tái đi vì những kìm nén thầm kín. Gã nhìn tôi đau đớn:

- Em thay đổi rồi phải không?

Tôi giữ vẻ mặt nhởn nhơ… Im lặng.

- Em đánh mất chính mình rồi phải không? – Giọng gã gằn lên.

Tôi tiếp tục im lặng… Nhởn nhơ.

- Tại sao em lại ngủ với nó? Em có biết nó và em gái anh yêu nhau không?

- Ủa, đang nói chuyện gì? Em nghe không hiểu… – Tôi tỉnh bơ.

- Đến nước này mà em còn chối sao? Chính em đã chủ động, chính em lấy bao cao su đeo cho nó…

- Nó là bạn thân nhất của anh, là người yêu của em gái anh,… Đau không? – Tôi cố nở một điệu cười nửa miệng – Em đang bắt anh trả giá đấy! Thấy đắt lắm sao?

- Em điên rồi!

- Nếu em muốn, thì ngay cả việc trở thành mẹ kế của anh em cũng làm được… – Tôi biết quá rõ gia cảnh của gã, cha mẹ mới ly hôn được vài năm, và tôi nói ra điều ấy, bởi muốn khoét cho trái tim gã bị tổn thương thật nặng. Tôi nhả từng từ nhè nhẹ, ngầm ý đe doạ - Chỉ cần anh thách thức em thôi!

- Lyn, đầu óc em bệnh hoạn quá rồi! Thế mà anh vẫn nghĩ sẽ quay lại với em… Thật sai lầm khi anh đã yêu em lâu như vậy…

- Vậy anh nghĩ khi yêu anh, tôi không sai lầm sao?

- …

Gã cắn môi tránh nhìn vào nét mặt giận dữ của tôi.

- Anh cút đi! Cút ngay đi!

Lần đầu tiên nhìn thấy tôi hóa điên, gã sợ hãi bỏ đi. Sự trả thù của đàn bà thật khủng khiếp. Chưa bao giờ gã nghĩ tôi sa đọa như thế. Chưa bao giờ gã dự cảm được dã tâm của tôi có thể bất chấp tất cả như thế. Tôi là quỷ dữ, không phải là người nữa rồi.

Không ngừng ở đó, vài ngày sau, tôi đường hoàng qua ngôi nhà dành cho 3 người trả chìa khóa và làm lễ chia tay. Ngoài cô em gái không hề biết gì thì hai gã trai còn lại giữ ánh nhìn đầy nghi kị. Bày đồ ăn mình mua sẵn ra, tôi vui vẻ mời mọi người ăn uống và tuyên bố: Tình yêu của tôi và Du chính thức chấm dứt, từ ngày mai có gặp lại cũng chỉ sẽ hành xử như người dưng, không còn tình cảm nữa. San ngậm ngùi tiếc nuối, hai gã trai lặng câm. Trước khi về tôi gửi lại cho người yêu cũ một phong thư: "Em hết yêu rồi, nên anh tự lo liệu nhé!".

Trên đường phóng xe về nhà, điện thoại tôi rung bần bật không ngớt. Mặc kệ, không thèm trả lời, bởi tất cả đã nằm trong sự tính toán cay độc của tôi. Đàn bà vốn dĩ là tiểu nhân. Tôi chấp nhận mình là một loại tiểu nhân, hạ lưu để rửa nhục cho vết thương đã bị nhiễm trùng, khi miễn dịch vì chữ tình suy giảm. Thấy mình mất mát thật nhiều sau mối tình đầu. Thứ duy nhất tôi nhận về là thù hận ngút trời.

Hơn chục cuộc gọi nhỡ của tình vừa chợt cũ, đủ kiên trì để thử thách cho lòng ruột đối phương bị thiêu cháy thành than. Cuối cùng tôi bắt máy với giọng điệu cợt nhả:

- Sao thế? Không cam tâm mất em hả? Muốn níu kéo em hay sao mà phá điện thoại của em khủng khiếp quá!

- Con khốn nạn! – Giọng Du gầm lên như một con thú say máu – Mày đang chơi tao à?

- Này! Ăn nói với tôi phải cẩn thận nhé! Có muốn ngồi bóc lịch không hả tình yêu?

- Mày làm gì được tao. Đồ quỷ cái!

- À, tất nhiên em không làm gì được anh rồi, nhưng trước khi hành xử thế như thế thì em đã đến một văn phòng Luật, nhờ cố vấn rất kỹ càng. Nên em biết cách nào để anh phải trả em 10 triệu hoặc phải vào tù ngồi. Chiếm đoạt của người khác 500 ngàn thôi cũng đủ lập thành một cái án rồi anh yêu ạ!

Gã bực tức không nghe tôi nói nữa, chẳng biết có cáu đến nỗi ném di dộng vào tường không? Nhưng tôi biết rõ máu huyết của gã đang lộn ngược cả lên não bởi sự ngang tàng, bẩn bựa của một đứa con gái mình từng yêu. Tôi hỉ hả vô cùng.

Tôi đã viết sẵn một lá đơn khiếu kiện ra tòa, một lá thư cho gia đình gã, một lá đơn tố cáo với đơn vị gã về việc lợi dụng tình cảm chiếm đoạt tài sản của mình. Tất cả đều được photocopy kèm theo bản sao tờ giấy vay nợ 10 triệu và được gấp cẩn thận trong chiếc phong bì tôi đưa cho gã sau buổi tiệc nhỏ chia tay. Tôi giăng một cái bẫy, gã nghiễm nhiên rơi vào và khó mà thoát ra an toàn, trừ phi tôi mủi lòng buông tha.

Mười triệu cách đây vài năm là khoản tiền khá lớn với một thanh niên vừa mới thoát ly khỏi gia đình, tự nuôi sống mình bằng một công việc trong cơ chế nhà nước với mức lương vô cùng bèo bọt chỉ khoảng hơn triệu. Du sẽ không bao giờ lo được 10 triệu trong vòng 3 ngày mà tôi gia hạn, anh ta cũng chẳng dám mở miệng xin xỏ từ cái gia đình đã tan vỡ của mình, huống hồ anh ta sẽ không dễ dàng chấp nhận mất tiền oan uổng như vậy. Nên tôi mới chuẩn bị 3 chiếc phong bì khác đề sẵn địa chỉ nhà bố, nhà mẹ, thủ trưởng của Du. Sau 3 ngày nữa chúng sẽ được chuyển phát nhanh tới tay người cần nhận.

Du đến tìm tôi vài lần, ngọt nhạt có, thách thức có, đe dọa có, để tôi từ bỏ kế hoạch trả thù điên rồ đó đi. Tôi tỉnh bơ: "Em không yêu anh nữa, nên chẳng có hận thù gì cả! Chỉ là thủ tục hành chính để em lấy lại những gì thuộc về em…", rất khôn khéo, nói như thể Du thực sự cầm tiền của mình, không bao giờ bộc lộ ra rằng đó là một trò chơi, một sự trả thù hèn hạ, bởi tôi biết chỉ cần sơ ý có thể những gì mình nói ra sẽ được ghi âm lại làm vũ khí chống lại mình. 3 ngày sau Du buông xuôi, mặc kệ tôi muốn làm gì thì làm. Hai phong thư đề địa chỉ nhà bố mẹ Du được gửi đi. Rất nhanh!

Đầu tiên là cha Du gọi điện cho tôi, ông hỏi han rất tử tế và hẹn vài ngày nữa đến gặp để giải quyết món nợ cho Du, chỉ mong tôi đừng làm gì tổn hại đến sự nghiệp của Du, gia đình đã rất khó khăn mới kiếm được cho Du một chân trong cơ chế nhà nước. Tôi thút thít giả khóc và nói mong ông xuống sớm, vì cũng đang rất khó khăn. Rồi mẹ Du gọi điện, bà mắng tôi xối xả, như một cái máy bơm công xuất cực đại phun hết bực tức ra, bà chửi rủa tôi không tiếc lời trong điện thoại: tôi là đồ chẳng ra gì, yêu đương làm con bà hư hỏng, nợ nần rồi bắt cha mẹ chạy theo giải quyết hậu quả, bà mặc kệ muốn làm gì thì làm. Tôi bình thản nhận những lời chửi mắng từ người phụ nữ cay nghiệt rởm đời đó, cho đến khi bà ta trút hết sự nóng giận và cúp máy. Tôi cười mỉa, nhìn màn hình báo hiệu end-call: "Bà muốn mất con… thì tùy bà thôi!".

Đúng một tuần trôi qua, không thấy tín hiệu nào của cha Du, Tôi bắt đầu gửi nốt lá thư còn lại. Chờ thêm 3 ngày, tôi mang bản chính của tờ giấy vay nợ và một tờ đơn kiện ra công an phường với vẻ mặt tội nghiệp, ngơ ngác như thực sự mất của.

Nhanh chóng, cha Du nhận được thông báo của công an, xấp ngửa tìm tôi thương lượng. Ông năn nỉ tôi rút đơn kiện và đưa trước 3 triệu, hẹn số nợ còn lại sẽ trả dần. Ông sụt sùi khóc trước mặt tôi về nỗi đau tan vỡ của gia đình, về người vợ phản bội, về thằng con "phá gia chi tử" đã làm ông khổ sở suốt bao năm: "Chú khổ lắm, lo tiền chạy chức cho con vợ, nó làm lớn rồi chỉ thích ăn trắng mặc trơn, cặp kè ngoại tình đến mức chú không chịu nổi phải tống cổ ra khỏi nhà. Thằng con thì hết lo lót vào được đại học rồi lại chạy chọt xin việc khiến chú kiệt quệ luôn. Hiện tại mới gom được ngần ấy, thôi cháu thương giúp chú…". Hơi chút cảm động hoàn cảnh của ông, tôi đồng ý viết đơn xin bãi nại.

Du cùng tôi đến công an giải quyết việc kiện cáo. Nộp lá đơn bãi nại của mình, tôi vẫn viết rằng Du chưa trả hết nợ. Vì thế người thụ lý vụ án của tôi không chịu thả cho Du về.Trong mắt những người thực thi cán cân công lý máu nóng, Du là một kẻ bất lương, lừa tình, lừa tiền bạn gái. Nên anh ta bị khóa chân vào chiếc ghế để ngồi viết bản tường trình. Ngồi trong tư thế một tội phạm được nửa ngày thì Du chuyển cho tôi nghe điện thoại của bà mẹ. Bà ta nói lời xin lỗi và hứa sẽ nhanh chóng đến gặp tôi trả hết số tiền còn lại. Tôi đưa ra một giải pháp là Du – con bà sẽ ký một tờ giấy nợ khác với tôi, để giữ làm tin, đến khi nào bà ta trả tiền, tôi sẽ trả lại giấy, vì muốn con được sớm tự do bà ta bắt buộc phải đồng ý. Lần này, tôi yêu cầu cả San và Hoàng cùng ký vào vị trí chứng nhận việc vay nợ. Bỏ ra 500 ngàn hoàn tất thủ tục phạt hành chính cho Du được tha về, tôi tươi tỉnh ở nhà khểnh chân lên chờ mẹ Du đến đưa tiền.

Hai ngày sau bà mẹ Du gọi tôi đến ngôi nhà các con bà thuê ở. Bà đã biết được rõ ràng sự tình và mưu đồ của tôi nên không chịu đưa tiền như lời hứa nữa mà ngồi mắng mỏ đứa con đã lớn tồng ngồng của mình ngay trước mặt tôi: "Con ơi là con! Mẹ nuôi con lớn như thế mà sau con ngu con dại vậy hả? Con để cho nó dắt mũi thế à? Con không thấy uổng công sức của mẹ sao? Con có biết thương mẹ không hả???". Du ngồi im lặng ở bậu cửa, mặt cúi gằm. Tôi khoanh tay trước ngực, mắt nhìn thẳng vào cái miệng đang không ngừng đay nghiến của người phụ nữ già trước mặt. Mắng con chán, bà quay ra nói với tôi:

- Cô không biết thằng con cô lừa dối tình cảm cháu như thế nào? Nhưng cháu lấy của cha nó bằng đấy tiền cũng đủ rồi, cô sẽ không trả thêm cho cháu nữa. Thằng con của cô nó hiền lành nên cháu mới gạt được nó như thế! Chứ nếu nó đểu giả thật thì cháu chẳng lấy được của nó một xu và cũng không làm gì được nó đâu!

Tôi im lặng nghe bài thuyết giáo của bà ta.

- Bây giờ nếu không trả cháu đồng nào nữa thì cháu cũng chẳng làm gì được cô với thằng Du cả. Cháu nên hiểu con gái phải tự biết giữ thân, không biết giữ thì phải chịu thiệt thòi thôi. Cháu lừa gạt thằng Du nhà cô như thế, cháu cũng chẳng phải thứ con gái nhà lành nên sau này cô mong cháu và nó sẽ chấm dứt mọi quan hệ, những gì hai đứa từng thề thốt thì nên quên đi.

Tôi đứng dậy, mặt không hề tái đi chút nào, thản nhiên như không có chuyện gì xảy ra, không thèm nghe thêm bất cứ lời nào.

- Cháu xin phép về. Anh Du chuẩn bị vai trò của bị đơn nữa nhé! Chắc là nhanh thôi… – Tôi cất giọng nhỏ xíu, đủ để người cần nghe được nghe.

- Đưa lại giấy nợ cho cô, cô đưa cho cháu 2 triệu nữa, như thế là tử tế lắm rồi. – bà mẹ Du ngã giá.

- Cháu không cần tiền của cô nữa, dù là gấp trăm lần! Quan điểm và suy nghĩ của cô thế nào cháu hiểu được mà…nên cháu nghĩ không cần phải gặp lại cô. – Tôi bước ra cửa, quay mặt lại, cao giọng, tung ra đòn cuối cùng – Về chuyện phẩm hạnh của phụ nữ, cháu biết là mình dại dột, ngu ngốc, nhưng cô không đủ tư cách dạy dỗ cháu. Nếu cô tử tế… thì đã chẳng bị chồng đuổi ra khỏi nhà… đúng không ạ?

Tôi ngúng nguẩy đi về, trước khuôn mặt bà mẹ tái xạm và đôi mắt sững sờ của hai đứa con. Không ai lường được tôi lại ghê gớm và hỗn láo như thế. Họ đã nếm trái đắng và ôm trong lòng nỗi tủi nhục khi cư xử một cách cảm tính với đứa con gái thân nhiệt đang bằng với động vật bò sát.

Sáng sớm hôm sau, tôi dậy, viết một mẩu giấy dán lên cửa: "Du! Đừng tìm và chờ đợi em! Đi chơi tới khuya mới về.", sau đó tung tăng ghé thăm tất cả những người bạn quen biết cho hết ngày. Gần 11h đêm, pha đèn xe về căn phòng của mình thấy 3 bóng đen đứng lố nhố trước cửa, tôi cười giả lả:

- Haizzzzz, không ngờ mọi người kiên trì thế! Hôm nay chủ nhật nên đâu có cơ quan nào làm việc, em đã kịp ra trình báo điều gì đâu. Mới lại em cũng chẳng vội mà…

- Lyn! Anh biết em lợi hại như thế nào rồi! – Du nhẫn nhịn trước thái độ bỡn cợt của tôi – Anh và gia đình anh không dám thách thức em bất cứ điều gì nữa. Mẹ vào tìm em mấy lần để xin lỗi nhưng không thấy em về. Mai mẹ phải đi làm nên không chờ em được. Anh thực sự hối hận lắm, chỉ mong em tha cho anh…

- Thực ra em đâu có định gây khó khăn gì. Nhưng tại anh không biết điều, rồi cả mẹ anh cũng không biết điều. Nếu như cư xử nhã nhặn như cha anh, thì chắc mọi việc êm xuôi lâu rồi đấy!

- Mẹ anh cũng hiểu ra rồi! Nếu gặp em xin lỗi mẹ sẽ rất ngượng. Nhưng mẹ vẫn vào tìm em đấy thôi…

Quyền lực nằm trong tay, tôi là người điều khiển cuộc cờ này, đoán biết trước hết nước đi của đối phương. Nên tôi áp đảo liên tiếp, chiếm thế thượng phong mãi cũng nhàm, đến cuối tôi đóng vai chấp nhận nhượng bộ.

- Vậy kết thúc tính thế nào?

- Mẹ mới làm nhà xong nên còn nợ nần nhiều. Không có đủ 7 triệu trả em, hiện tại chỉ còn 5 triệu, số tiền còn lại em cho anh xin đi!

- Okie, em bình thường cũng dễ tính lắm. Đưa tiền đây rồi em trả giấy nợ lại cho.

Tôi đếm xong cục tiền, không thiếu một đồng, kẹp thành năm phần, rồi lục giỏ xách lấy tờ giấy nợ ra trả lại cho ba con người đang thành khẩn hết mức trước mặt mình. Tôi cầm 2 triệu đưa lại cho Du:

- Số tiền này em cho lại anh, coi như trả cho việc em đã sỉ nhục mẹ anh. Từ này chấm dứt mọi chuyện giữa chúng ta nhé!

Tất nhiên không ai ngu gì mà từ chối tiền, huống hồ trong con mắt tôi, Du đã chẳng còn giữ một chút sĩ diện nào để cần phải làm màu nữa. Ba năm yêu nhau, đủ cả thương nhớ, giận hờn, ghen tuông và những sóng gió cuồng liệt… đã quá thừa mứa để thấu hiểu kẻ còn lại thuộc hệ gì.

- Cảm ơn! Sao em biết anh vào tìm mà dán sẵn giấy lên cửa vậy?

- À, từ khi gạt bỏ được cảm tính thì đối với em đây là một cuộc đấu trí thôi. Ai sắt đá thì người ấy sẽ chiến thắng. Em đi cả ngày giờ cần nghỉ ngơi. Mọi người về đi!

Yêu Du là sai lầm của tôi, nhưng phản bội lại tôi chính là sai lầm cực lớn của Du. Anh ta đã đánh giá tôi quá thấp, anh ta không bao giờ nghĩ một người yêu theo bản năng như tôi lại mạnh mẽ và xảo quyệt như thế. Du trước đây vẫn luôn nhìn nhận tôi hiền như một con cừu, bất cứ chuyện gì xảy ra, dù là khủng khiếp tồi tệ, đều nhẫn nhịn chịu đựng trong dáng vẻ yếu đuối mong manh. Vậy mà phút chốc, con cừu đó lại hóa thành lang sói, cắn phá đời Du không hề thương tiếc. Tôi là một lưỡi kiếm sắc bén và lạnh. Cái lưỡi kiếm chỉ cần rạch một vệt lên da sẽ bị hoại tử suốt đời.

Tôi không ngủ được sau một ngày dài đi chơi, dù rằng rất mệt. Có lẽ vì mọi chuyện đã kết thúc. Êm xuôi và bao day dứt náo loạn trong lòng. Bật điện sáng trưng, soi mình vào tấm gương lớn treo trên tường. Khuôn mặt tôi rất nai, hiền lành ngơ ngác, đồng tử sâu thẳm buồn. Du đã từng nói: "Cái mặt em lương thiện quá! Có muốn làm đĩ cũng không được…". Song rốt cuộc tôi đã dùng chính thân xác mình để trả thù, vẻ lương thiện bị bóp méo thành giả tạo, và bất chợt thói đanh đá, ngoa ngoắt mọc lên như nấm sau mưa. Tôi thay đổi nhanh như lật hai mặt của bàn tay trong một xảo thuật. Tôi thèm mình được hồn nhiên như 3 năm trước đây, khi trái tim chưa từng thắp lên ngọn lửa tình với Du, chưa bị dục vọng làm mờ lý trí. Tôi thay đổi biến thành một con rắn chứa đầy nọc độc bởi vì đã tiếp nhận tình yêu của Du.

Đã kết thúc rồi. Du sẽ được yên ổn để chạy theo tình nhân mới. Sóng gió đã qua, tương lai Du sẽ từ từ thăng tiến theo cái cơ cấu nhà nước, rồi sẽ vợ đẹp con khôn, rồi sẽ quên như chưa từng bước vào đời tôi. Em gái Du bị gã nhân ngãi và ông anh trai giấu nhẹm chuyện lỡ lầm với tôi, hai đứa đó cũng sẽ là một gia đình hạnh phúc. Còn tôi thì sao? Có thể yêu được nữa không? Trong khi đã chứng kiến bao tráo trở, phản phúc ? Những kẻ đó vẫn có tình yêu, vẫn ở bên nhau, tôi thì cô độc… Tự nhiên thấy hận Du kinh khủng, cứ như có một cơn mưa dầu trút xuống đám muội than âm ỉ trong lòng, thổi bùng lên ngọn lửa gắt gỏng. Lẽ nào những kẻ bội bạc lại có một kết thúc êm thấm như thế? Tôi không can tâm, tôi không muốn chấp nhận…

Cũng vào một ngày chủ nhật, đúng 7 ngày trôi qua, tôi qua nhà cô em họ xa xôi của Du rủ ghé thăm ngôi nhà ba người. Tôi mang theo rất nhiều quà cáp được chuẩn bị từ trước. Cô em họ nghĩ rằng chắc tôi muốn chuộc lỗi thì vô cùng nhiệt tình làm cầu nối. Ba người quen cũ dè dặt tiếp nhận những món quà của tôi. Mặc nhiên như chưa có chuyện gì xảy ra, tôi tíu tít gợi chuyện, rồi rủ San đi chợ mua đồ về làm một bữa lẩu thật xôm vào ngày nghỉ. Dạo một vòng chợ, mua lỉnh kỉnh thịt cá, tôm mực và đủ thứ rau rợ, tôi gợi chuyện hỏi San:

- Em với người yêu sống như vợ chồng thế rồi sao không cưới sớm đi.

- À, em học một năm nữa, ra trường sẽ cưới.

- Nếu có người thứ ba xen vào, em có sợ sẽ mất cậu ta không?

- Anh ấy sẽ chẳng bao giờ bỏ em cũng như lừa dối em đâu!

- Vậy sao? Ngay cả Du cũng không kể cho em nghe việc Hoàng đã làm gì với chị khi chị đang suy sụp sao?

- Nghĩa là sao?

- Em họ em biết chuyện đấy! Nếu họ muốn dấu thì thôi chị không kể cho em nghe nữa…

Tôi bỏ lửng cuộc nói chuyện, chở cô em về đến cửa, bỏ hết đồ ăn lên bậc thềm rồi quay xe. San chỉ kém tôi một tuổi, mặt đầy hoài nghi, ngơ ngác:

- Chị đi đâu nữa vậy?

- Chị nghĩ là chị không nên bước vào nhà em nữa. Những món quà và đồ ăn này chị mua bằng tiền của cha mẹ em, nên đừng có ngại. Chị không tốn kém một xu nào hết… Chào nhé! Mãi mãi không bao giờ gặp lại!

Chiếc xe máy lao vút đi, nhanh hết mức có thể. Bóng dáng tôi tan biến như ảo ảnh trong mắt San. Xách đám thức ăn vào trong bếp, cô nói lại hành động của tôi với ba người thân của mình. Ai cũng ngạc nhiên, trong lòng hai gã trai ập đến một cảm giác lo sợ. Như thể nhuệ khí của họ bị sự lợi hại của tôi lấn át, những hành động bất thường của tôi hình như luôn ẩn chứa hiểm nguy, song không tài nào tránh khỏi…

Trong bữa ăn nghi ngút khói bay lên từ nồi lẩu, mọi người hồ hởi giục nhau ăn, cha mẹ họ đã tốn bao nhiêu tiền cho tôi, bây giờ lấy lại được chút nào hay chút ấy. Nhưng rồi một cảm giác nghèn nghẹn bao phủ khiến căn nhà im ắng vô chừng. Những cặp mắt uể oải nhìn nồi lẩu rồi len lén nhìn nhau… Cô em gái dường như đã nén trong lòng một nỗi bức xúc cần giải tỏa nên lên tiếng:

- Con nhỏ quái thai đó nói mọi người đang giấu em một chuyện gì đó?

- Em đừng nên tin lời con Lyn, nó ghê gớm như nào em biết rồi mà! – Hoàng lên tiếng trấn an.

- Nó nói rằng anh đã làm gì đó với nó? – San nhìn chăm chăm vào mặt người yêu – Nói cho em biết anh đã làm gì đi!

- Anh… Anh… không làm gì cả! – gã người yêu ấp úng, mặt dần tái đi.

- Bây giờ con Lyn chỉ muốn phá chúng ta thôi. Em nghe nó nói xằng bậy làm gì? – Du lên tiếng bênh vực cho cậu bạn thân thiết.

- Em cũng không tin, nhưng nó nói lúc nó suy sụp anh đã lợi dụng nó. Em chỉ muốn hỏi để củng cố lòng tin của mình…

- Thôi đi! Anh có gan làm mà *** có gan chịu là sao? – cô em họ bỗng nhiên tím mặt lại, ném cạch đôi đũa xuống – Sao anh không dám thừa nhận hành vi bỉ ổi của mình? – cô ta gằn giọng lên, bức bối.

- Em nói vớ vẩn gì thế? – Du quát – Em không nghĩ đây là mưu đồ của Lyn à?

- Mưu đồ gì? Trước em tôn trọng anh ta bao nhiêu, thì bây giờ em khinh bỉ anh ta bấy nhiêu. Tại sao anh ta lại có thể làm điều đó ngay trong ngôi nhà này, tại sao anh ta không biết nghĩ cho người yêu mình một chút?

- Như thế là sao? – Cô em gái, nước mắt bắt đầu rơm rớm trên vành mi, giọng thổn thức – Nói cho em biết sự thật đi! – và rồi gào lên – Nói đi!!!

Gã người yêu nãy giờ câm lặng, không ngờ bị em họ của Du tố cáo một cách khẳng khái như vậy. Anh ta đã nghĩ chuyện rơi vào bẫy tình của tôi được Du thông cảm sẽ trở thành một bí mật suốt đời. Ai ngờ nó lại lộ diện quá sớm, bởi những câu bơm vá của kẻ vừa là thủ phạm, vừa là nạn nhân vào tâm trí San. Gã lạc hồn, không dám nhìn thẳng vào mắt người yêu mình nữa, miệng lẩm bẩm: "Anh xin lỗi… anh xin lỗi…". Một bữa lẩu cuối tuần thật xôm biến thành chiến trường khốc liệt chỉ còn lại nước mắt và tội lỗi day dứt. Mối quan hệ giữa những con người này vốn rất gần gũi và thân thiết, tưởng chừng keo sơn gắn chặt, song thực tế chỉ buộc bằng duy nhất một mối dây, và tôi đã ngang nhiên cầm một chiếc kéo bén cắt đứt. Tình yêu – niềm tin, gia cố bao năm, phút chốc sụp đổ. Liệu rằng mất cả đời có dựng lại được như cũ? Tôi biết là không. Mất mát, những con người đó sẽ quay ra trách móc cắn xé lẫn nhau, quy tụ tội lỗi sẽ chất lên vai Du, cả đời anh ta sẽ không được thanh thản. Đó là mục đích của tôi, là sự trả thù tàn khốc của tôi.

Sau cuộc tình thứ nhất, anh em Du không bao giờ gặp lại tôi, duy chỉ có Hoàng gọi điện chửi mắng tôi là đồ đê tiện, quỷ cái, bẩn thỉu,… bởi cậu ta đã đánh mất tình yêu, đánh mất người con gái của đời mình. Nhờ đó tôi biết được kết cục cuộc chơi mình bày ra. Tôi cười hăng hắc, số phận của một lá bài trong tay tôi, như thế thì đâu có gì đáng than vãn. Tôi đã dậy cho cậu ta một bài học để đời. Nếu không muốn cảm ơn thì cứ việc hận thù. Với tôi, cậu ta đã hết giá trị lợi dụng.

Gần năm sau đó, cậu ta bỏ xứ đi xuất khẩu lao động ở một đất nước cũng đang phát triển trong khu vực Đông Nam Á. Cô em gái ra trường thì lấy đại một anh chồng nào đó. Nghe nói Du yêu đương rất nhiều, yêu rồi bỏ, chóng vánh trong những khoảng thời gian ngắn ngủi. Hóa ra yêu tôi tới 3 năm là quá lâu đối với một kẻ bạc bẽo như Du. Tôi vì hận thù mờ mắt nên vẫn khép lòng mình lại một thời gian dài không yêu nổi ai. Trải qua mối tình đầu mà phải biết tới hai gã đàn ông khốn nạn khiến lòng tin của tôi vào người khác phái mòn cạn. Sai lầm trong tình yêu cả cuộc đời bị đầu độc.

Continue Reading...

NGƯỜI YÊU MÀY À? XINH ĐẤY..NHƯNG BỊ QUÈ...


NGƯỜI YÊU MÀY À? XINH ĐẤY..NHƯNG BỊ QUÈ...( CHỈ 10P THÔI..CÂU TRUYỆN CÃM ĐỘNG..)
Một cô gái rất xinh đẹp..Cô có một làn da trắng mịn...đôi mắt rất có hồn..cô sống khá lâu ở một làng nọ...bỗng một ngày có một chàng trai chuyễn nhà sang làng cô sinh sống..cô thường ngồi ngay bàn làm việc cũa mình nhìn sang cửa sổ là nhà cũa chàng trai đó...một chàng trai có vẽ rất lãng tử..lịch lãm và cũng rất phong độ...Ngày đầu tiên khi cô mỡ cánh cữa nhà cô cô đột nhiên thấy có một tờ giấy nhỏ....""Rất vui vì đc nhìn thấy cô.."" Cô gái bẽn lẽn cười rồi từ đó cô gái cứ trộm nhìn chàng trai..chàng trai mỗi khi đứng ngay cữa sổ đều nhìn cô gái ấy cười rất tươi..Bỗng một ngày cô gái bị bệnh..cô đã không thể ngồi nổi..bỗng có tiếng chuông cữa cô gái chậm rãi mỡ cữa, thì nhìn thấy một bịch thuốc với lời nhắn..""Mau khõe bệnh để tôi còn ngắm cô nữa nhé" cô gái rất vui...tình cãm trong cô nãy nỡ..sau khi cô hết bệnh..một món quà nhỏ nữa lại đến với cô... Một bó hoa hồng kèm theo lời nhắn..""Chúc mừng cô đã khõe lại..."" cô gái tự nghĩ sao chàng trai lại không tỏ tình với mình nhỉ?hằng ngày cô gái vẫn ngồi ngay cữa sổ đó để tiện việc ngắm nhìn chàng trai..chàng trai bên đó cũng đã mến cô gái vì vẽ đáng yêu cũa cô gái...chàng trai viết số điện thoại mình vào một cái bãn thật to kèm theo dòng chữ... "" Hãy gọi cho tôi.."" để cho cô gái thấy. Có đc cơ hội nói chuyện với chàng trai cô gái liền gi lại và gọi ngay cho chàng trai..nhưng chàng trai khá ga lăng..không muốn để cô gái tốn tiền chàng liền dập máy và gọi lại....Hai người ngồi nhìn nhau qua khung cửa sổ..mổi người cầm chiếc điện thoại..chàng trai bắt đầu mở lời..
- Chào cô..cô tên gì thế?
- Tôi tên Ngọc Lan...
- Tên cô đẹp thật đó....có vẽ cô thích tôi hả...
Chàng trai hõi một cách thẫn thừ....cô gái ấp a ấp úng..lắp bắp nói..
- tôi..tôi.. không có.. chỉ là muốn lm quen với người mới thôi...
- Vậy àh ( chàng trai vẫn bình thản trả lời..) Tôi cứ ngỡ cô thích tôi cơ chứ...Nhưng tôi thì đã thích cô rồi đấy
Cô gái sửng sốt...Vì lời nói đó cũa CHÀNG TRAI nhưng cô gái không đũ dũng cãm để đối diện với chàng trai...
- Thôi.. tôi phải ngủ rồi.. hẹn gặp anh vào ngày mai...( cô gái vội vàng dập máy..)
Đêm đó cô gái cứ trằn trọc mãi... phãi làm thế nào mới đúng...sáng hôm sau... như thường lệ cô gái mở cữa..trong thấy một hộp quà bé xíu..mở quà ra đó là một con búp bê bằng gỗ với lời nhắn...."" đó là tôi..Hãy nói chuyện với nó khi cô buồn.."" cô gái có vẽ rất thích món quà này.. cô gái nghĩ có lẽ chàng trai đã thích mình thật rồi..
hôm nay chàng trai lại điện cho cô gái...
- đêm qua cô ngũ ngon không?
- Rất ngon... kèm theo một nụ cười rất tươi... nụ cười khiến người ta phãi ngẫn ngơ...
- Tôi có thể gặp cô không?
- để làm gì chứ?
- Tôi thích cô.. tôi muốn cô là người yêu cũa tôi..tôi cãm nhận đc cô là một nữa còn lại của tôi...
Cô gái bất ngờ với lời tõ tình cũa chàng trai... nhưng sự thật cô gái không thể đối diện với chàng trai.. một lần nữa cô gái dập máy...
Sáng hôm sau..Tiếng chuông cữa reo lên...Một món quà khá to cho cô gái.. đó là một con gấu bông đáng yêu.. kèm theo với lời nhắn.."" Hãy ôm nó khi ngũ..và nghĩ về người đã tặng cô món quà này.."" có vẽ lần này trái tim cô đã thật sự rung động...cô thầm nghĩ"" Mình có thể đối diện với anh ấy chứ..""
sáng hôm sau.. Chàng trai vẫn tiếp tục điện thoại cho cô gái...
- hôm qua sao cô dập máy?
- xin lỗi..do điện thoại tôi hết pin...
- Vậy cô có chấp nhận lời tỏ tình cũa tôi không?
cô gái có vẻ hơi khó xử....
- Anh sẽ thật lòng với tôi chứ?
- Tất nhiên rồi..Tôi rất thật lòng.. ( chàng trai bình thản trả lời..)
- Anh sẻ không chê bai tôi chứ?
- không bao giờ.. tôi sẽ yêu cô hết lòng..
- Anh sẻ không ruồng bõ tôi chứ?
- Không hề..tại sao tôi nỡ ruồng bỏ một cô gái xinh đẹp và đáng yêu...
- Anh yêu tôi thật không?
- Tôi yêu cô... là thật đấy..
- Vậy mình gặp nhau ở đâu...?
- Cô chấp nhận rồi àh...hẹn cô ở công viên gần nhà cô đấy...
- Được rồi... tôi sẽ ra ngay..
Dập máy xong... cô gái thay đồ đẹp..trang điễm nhẹ rồi bước ra cữa....Đến công viên cô gái đã ngồi chờ chàng trai... 5p sau chàng trai đến...
- Cô tới rồi àh....?
- Ừ..Tôi đến rồi...
Lúc đó cô gái đã lấy cái nạng để ngay ghế và cô chống nạng đứng dậy...Chàng trai sững sốt... lắp bắp nói..
- Chân...cô...
- Tôi bị tật...Anh đã bảo sẻ không chê bai tôi mà...
- Nhưng...
- Anh bảo yêu tôi thật lòng mà...
- Nhưng mà... cô
- Anh nói rằng tôi là một nữa cũa anh...
- Nhưng tôi không yêu một cô gái què....
Cô gái im lặng..... Nước mắt trào ra...Có lẽ câu nói này là câu nói đau lòng nhất mà cô từng nghe...
- Vậy lời anh nói với tôi đều là giả thôi sao?
- Tôi nghĩ cô nguyên vẹn nên nói vậy để cưa đc cô thôi..Ai ngờ...
Trong lúc đó cã đám con trai trong lùm cây chạy ra ôm bụng cười...
- Mày có sỡ thích yêu người tàn tật khi nào thế?
- Bạn gái mày đây àh.. xinh đấy.. nhưng bị què..
- cái thằng này..sao lại đem con nhõ một chân cho tụi tao xem thế...
Bao nhiêu lời bình luận..bao nhiêu những nỗi nhục nhã..cô gái dường như không thể khóc đươc nưa.. đôi chân cô bây giờ không thể nhấc lên....
- Tụi mày im hết coi..xui quá..tao đâu ngờ vớt nhầm hàng dõm..thôi đi nhậu..
Thế rồi chàng trai quay đi.. bõ mặt cô gái đứng đó..nước mắt cô cứ thế mà chảy ra..LÒng cô đau đớn như ngàn nhát dao đâm vào..tình cãm thật lòng cũa cô đã bị họ xem như món đồ chơi rẻ tiền đễ đem ra đùa giỡn...cã ông trời cũng đỗ mưa...đâu là mưa.. đâu là nước mắt cũa cô..cô gái quăng cái nạng mình chống và rồi ngã quỵ xuống đất...mưa rơi ướt hết cã người cô...chĩ có cô ngồi đó...Bỗng có một đôi chân đang tiến dần đến cô....Nhẹ đưa bàn tay đễ mong đc dỡ cô dậy... cô gái ngước nhìn lên...Một chàng trai với vẻ mặt hiền hậu mĩm cười với cô...
- Cô lại muốn dầm mưa đễ tôi mua thuốc àh...
Thuốc ư? chẵng lẽ người hay tặng quà tôi chính là anh ấy...cô gái nhìn chàng trai 2 mắt tròn xoe rồi vội nắm tay chàng trai đứng lên...
- Anh là người đã....
- Ừ.. Là tôi đó...Người hàng xóm kế nhà cô nhưng cô không hề biết..tôi chuyễn qua cùng lượt với người con trai kia...và nhìn thấy cô tôi đã thích cô..tôi trộm nhìn cô mổi ngày..Tôi luôn mơ thấy cô trong mỗi giấc ngủ...đó có thễ gọi là tiếng sét ái tình không nhỉ? nhưng tôi chỉ muốn nói với cô một điều cô có thể là bạn gái tôi chứ?
- Không thể.........Tôi...
- Tại sao không chứ?
- Vì tôi chỉ là một cô gái què....
Lúc đó chàng trai vội vén quần mình lên... cô gái sững sốt vì một bên chân anh là chân giả....
- Cô thấy không? tôi cũng là một thằng què..Vì què nên tôi đã không dám thỗ lộ với cô..tôi sợ cô chê tôi...
Lúc đó cô gái ôm chằm lấy chàng trai....
- Cãm ơn... vì anh đã yêu tôi......
Chàng trai ôm cô gái thật chặt... trận mưa lớn cũng ko thể làm tan chãy đi trái tim đang yêu cũa họ...Chĩ có những người yêu thật lòng mới biết đc giá trị cũa tình yêu...
Đừng quan trọng quá vẻ bề ngoài cũa họ...vì chắc gì bề ngoài họ đẹp bên trong họ đã đẹp đâu.
truyen ngan hay
tuyển tập những truyen ngan
Continue Reading...

Em SẼ BẢO VỆ ANH CHO TỚI LÚC EM NGỪNG THỞ!


Khônggggggggggg- Tiếng la đau đớn phát ra từ cánh cửa Thánh Đường. Mọi người quay lại, 1 cô gái đang giàn giụa nước mắt, hình như cô đang đau khổ khi chứng kiến cảnh này.

Buổi lễ bị gián đoạn bởi 1 nhân vật không mời mà tới, mọi người xì xầm pha lẫn với ngạc nhiên và khó hiểu.

- Băng Băng- Tiếng chạy pha lẫn với tiếng kêu, 1 người con trai trong bộ vest trắng đang chạy theo cô gái kia. Mọi người xôn xao, bàn tán, duy chỉ có 1 người vẫn bình thản, không thay đổi sắc mặt, ánh mắt đượm buồn,cúi xuống nhặt chiếc nhẫn vừa bị đánh rơi khi chưa được mang vào tay. Cô mặc 1 chiếc áo trắng quá đỗi dài. Cô là nhân vật chính hôm nay.

- Băng Băng, đừng chạy nữa- Thiên Dân xoay người cô lại.

- Chuyện gì dzậy hả? Trời ơi.

- Nghe anh nói đi

- Anh là đồi tồi, khốn nạn

- Phải, tôi khốn nạn, nhưng thằng khốn nạn này chỉ yêu có mình em thôi, biết không hả?- Anh hét lớn, ôm cô vào lòng, 2 thân thể run lẩy bẩy đang cần có nhau.

- Anh xin lỗi, nhưng công ty- Cổ họng Thiên Dân nghẹn lại

- Em hiểu, nhưng không thể làm khác hay sao, phải như dzậy ak- Cô nói trong nước mắt

- Không thể, - Anh hôn lên trán cô, giọt nước mắt chảy dài lăn trên đôi môi ấy, anh cúi xuống ôm ghì và hôn lấy cô.

- Mãi mãi chỉ mình em thôi, mãi mãi. Anh quay người đi, chắc không có ai hiểu cho nỗi đau của anh lúc này, kể cả cô.

- Đừng đi, xin anh.

Một người đứng lại lòng quặn thắt, một người phải gắng gượng bước đi với nỗi đau trong lòng.

- Cậu làm cái gì vậy hả?- Một người đàn ông tầm 50 tuổi đang hết sức tức giận quát thẳng vào mặt anh.

- Tôi xin lỗi

- Tôi... anh nên nhớ bắt đầu từ giờ phút này anh đã là con rể của họ Lâm này rồi, anh biết không? Ông ta lại quát lớn.

- Ba, thôi mà, cô gái im lặng từ đâu tới giờ kéo tay áo ông ta lại, ánh mắt đó nhìn anh vẫn đượm buồn.

Thánh đường lại tiếp tục, những tiếng vỗ tay, lời chúc mừng rộn ràng. Nhưng 2 con người, 2 cảm xúc không tên.

-----------------------------

Đạp tung cánh cửa phòng, Thiên Dân lảo đảo vào phòng, anh say khướt, tay anh quờ quạng tìm điểm tựa.

- Sao anh uống nhiều quá vậy? Như Như đỡ anh vào giường.

- Hả, vì sao ư? không phải hôm nay là ngày vui sao, ai cũng chúc mừng mà, cô biết không- Anh giật mạnh tay cô xuống thì thầm vào tai.

- Hôm nay là ngày tồi tệ nhất trong cuộc đời tôi, ngày tôi đau khổ nhất, tôi đã làm đau lòng người con gái tôi yêu, cô có biết bây giờ cô ấy như thế nào không, haha, chính tôi cũng không biết nữa, chắc cô ấy đang trốn đâu đó để khóc, Băng Băng, anh nhớ em.- Thiên Dân vò đầu, anh đang bất lực, bất lực trước mọi thứ.

Xoa nhẹ vào cổ tay bị đau,cô đỡ anh xuống giường, bất giác anh đè cô xuống, anh hôn tới tấp vào người cô, trừ đôi môi, chỉ là những chỗ có thể làm cô đau từ thể xác đến tâm hồn.

- Từ nay cô đã là vợ tôi, tôi sẽ làm những thứ mà người chồng phải làm- Dân Thiên nói trong căm tức, anh đổ hết mọi chuyện vào người con gái kia. Cô chỉ cắn răng chịu đựng. Anh thô bạo, bây giờ đây trong người anh chỉ là sự hận thù, không 1 chút yêu thương, anh muốn trút nó đi và cô phải chịu.

Anh khoác áo sau khi đẩy người cô ra xa, anh lảo đảo bước ra ngoài. Bên trong cô thu mình vào góc tường, cô thấy đau đớn quá, đêm đầu tiên của cuộc đời con gái của cô thật kinh khủng, những vết bầm tím ở tay chân, những vết cắn khắp người, mình cô đau nhức, nhưng chắc không lấp đi nỗi đau trong lòng. Cô khóc, khóc cho ngày hạnh phúc.

Châm điếu thuốc thứ mấy mươi, Thiên Dân đang nhớ đến Băng Băng, anh yêu Băng Băng hơn những gì có thể, anh đã vẽ ra và đang thực hiện cái ước mơ đó, 1 ngôi nhà có anh, Băng Băng, những đứa trẻ, một mái ấm, những tiếng cười, anh thích ngắm nụ cười Thiên thần đó. Nhưng tất cả đã bị vỡ nát khi công ty ba anh phá sản, để cứu công ty anh chỉ có thể làm tất cả nhưng anh không ngờ.

- Anh cưới em nha

- Cái gì?

- Anh cưới em và công ty sẽ được cứu

- không bao giờ, tôi đã có người yêu, tôi sẽ không phản bội cô ấy

- Em biết,chỉ 1 năm thôi, sau một năm chúng ta sẽ ly hôn

- Cô điên ak, để được gì chứ

- Để cứu công ty

Vậy đó, anh không hiểu nỗi cái ý nghĩ điên rồ kia, chỉ vì cô mà anh đã mất đi Băng Băng, nước mắt anh lại rơi, hôm nay anh khóc nhiều thật.

Lặng lẽ đến gần bên anh, Như Như kéo chăn lên người cho anh, cô ngắm anh, nhìn anh khi ngủ cô khẽ mỉm cười, cô muốn cúi xuống hôn lên đôi môi đó, nhưng cô không dám.

- "Tôi sẽ làm tất cả với cô, trừ đôi môi, tôi sẽ không bao giờ chạm đến nó, ngoài người con gái tôi yêu, tôi sẽ không đặt môi vào ai khác", cô thấy đắng ở cổ, cô yêu anh, yêu từ lâu, và cô có thể làm tất cả vì anh, chỉ cần là vì anh.

- Anh ăn sáng rồi đi làm

Thiên Dân bước nhanh ra cửa không nói lời nào, dường như anh muốn thoát khỏi căn nhà này càng sớm càng tốt.

Cô kéo ghế ngồi xuống, nhìn món trứng cô vừa làm, cũng ngon chứ nhỉ, cô khẽ mỉm cười.

Là tiểu thư duy nhất của Lâm Gia nhưng cô không muốn có người làm mặc cha cô khuyên nhủ, cô muốn có không gian riêng cùng anh, vì chỉ 1 năm thôi mà, cô bỏ miếng trứng vào miệng, cô nhăn mặt, " lần sau phải cho ít muối hơn".

--------------------------------------

- Anh

- Băng Băng

- Anh cũng tới đây ak- Băng Băng nhìn ra mặt biển rồi nhẹ nhàng hỏi

Hướng ánh nhìn về biển giống cô, anh khẽ cười. Sao lại không cơ chứ, đây là nơi chứa bao kỉ niệm của anh và cô kia mà, những lúc có chuyện buồn cả hai đều ra đây rồi tựa vào vai nhau. giờ đây cũng vậy, cô đang tựa trên đôi vai vững chắc của anh.

- Biển đẹp anh nhỉ

- Uhm, đẹp và yên bình giống em

- Nhưng đôi lúc cũng có sóng dzữ mà anh, giống em đó. Cô cười lớn

Anh nhìn cô, chỉ có bên cô anh mới có cảm giác bình yên đến như vậy, cô pha trò cho anh cười, cô xua tan đi bao muộn phiền trong đầu anh. Anh chỉ muốn được bên cô mãi mãi.

- Anh yêu em nhiều lắm- Siết lấy cơ thể nhỏ bé đó vào lòng, anh hít lấy mùi tóc mềm mượt của cô, cô luôn tự nhiên với những gì mà tạo hóa ban tặng, anh yêu cả cái tự nhiên đó nữa.

- Em cũng vậy- Băng Băng khóc, cô bóp chặt vào lưng anh, cô sợ mất anh lắm.

- Em có chờ anh không

- Có, em sẽ chờ cả đời

- Không cần cả đời đau, 1 năm thôi, chỉ 1 năm. Anh ôm lấy 2 vai cô nói nhỏ

Băng Băng nhíu mày không hiểu, anh đang nói gì mà 1 năm cơ chứ.

Hướng ánh nhìn ra biển anh nói về chuyện hôn nhân vỏn vẹn 1 năm, có 1 đôi mắt sáng long lanh, rồi ôm chầm lấy anh òa khóc.

- Em sẽ chờ, bao lâu em cũng chờ.

--------------------------------

- Tay con sao vậy- giọng ông Lâm thảng thốt khi nhìn những vết bầm trên người con gái

- Ah, hôm qua con không quen với nhà mới nên bị ngã đó mà- Như Như lúng liếng cười

- Có phải không- Ông tỏ vẻ nghi ngờ

- Ba thiệt là, con đâu có gạt ba bao giờ đâu.

Ông Lâm nhìn con gái, phải, con gái ông rất ngoan chưa bao giờ làm trái ý và gạt ông, ông thương đứa con gái bé bỏng và dại khờ của mình.

- Cậu đi đâu giờ này mới về, có biết là con gái tôi rất sợ bóng tối không, 10g tối rồi.

Anh im lặng trước câu hỏi của ông, anh đi thẳng vào trong.

- Cậu...

- Ba, tối rồi, ba về nghỉ sớm đi, mai còn đến công ty nữa. Như Như đẩy ông lâm ra xe, tươi cười.

- Bye bye ba ba, ngủ ngon nhé. Vẫy tay chào chiếc xe cho đến khi nó khuất hẳn, nụ cười cô vụt tắt trả lại ánh mắt đượm buồn.

- Anh ăn tối chưa?

Không trả lời, Thiên Dân đi thẳng vào phòng khách. Cô cũng lặng lẽ vào phòng.

Cũng giống hôm qua cô lén lút vào phòng anh ngủ lấy chăn đắp cho anh rồi lại nhìn, khẽ vuốt những sợi tóc vướng trên mắt anh, cúi xuống hôn vào má, cô áp má mình vào mặt anh.Bỗng cánh tay săn chắc ôm ghì lấy cô vào lòng, tim cô đập mạnh.

- Băng Băng, chờ anh- Thì ra là vậy, cô cười cay đắng, nhưng dù sao cô cũng thấy ấm áp lắm.

Anh giật mình, anh đang ôm Như Như, theo phản xạ đẩy mạnh cô ra, vô tình đầu cô đập vào tường

- A- Cô khẽ la lên, xoa xoa chỗ bị thương, cô cũng chưa định hình được là chuyện gì thì bất ngờ 1 bàn tay nắm chặt cổ tay bị thương ngày hôm qua.

- Ai cho cô vào đây hả? Thiên Dân quát lớn

- Em, em sợ anh lạnh- Anh nới lỏng tay cô ra, tự dưng anh thấy động lòng khi nhìn vết thương đỏ rồi tím trên tay cô.

- Em xin lỗi, lần sau em không dám

- Ra ngoài đi-anh lạnh lùng xoay người lại hất tay cô ra

Như Như ra ngoài, cô loạng choạng bước đi, đầu cô đau buốt

Đến bây giờ anh cũng không hiểu tại sao cô gái kia lại như vậy, tại sao lại cam chịu đến vậy cơ chứ, anh chưa gặp cô ấy lần nào mà, vậy tại sao. Gác tay lên cửa sổ, anh cố gắng suy nghĩ nguyên nhân.

Bên phòng, Như Như đang run lập cập, mồ hôi cô chảy ướt cả gối.

---------------------

Sáng hôm sau xuống nhà không nhìn thấy Như Như, Thiên Dân nhếch môi, tiểu thư chỉ là tiểu thư, được 1 ngày, anh đi ra cửa mà không hề biết cô đang mê man trong phòng.

- Khóm hoa này đẹp quá anh ha- Băng Băng chạy nhảy tung tăng

- Đẹp lắm, anh hái cho em nha

- Không được, đẹp thì để ngắm, anh hái thì nó chết rồi còn đâu- cô đùa nhẹ trên khóm hoa, trông cô thật đẹp.

Reng Reng- Điện thoại anh đổ chuông, là của Như Như.

- Chuyện gì vậy anh?

Tiếng chuông lại rung, lần này anh tắt luôn máy. Anh kéo nhẹ cô vào lòng ôm chặt.

- Không có gì đâu- Cô là hạnh phúc nhất của anh.

Ngôi nhà vẫn im ắng, không thấy ai bật đèn, cảm thấy có chút gì đó, Thiên Dân đi vào phòng ngủ của 2 người, anh hoảng hốt khi thấy Như Như đang nằm dưới nền nhà, tay đang cầm chiếc điện thoại, là số của anh, cô vẫn đang bấm số anh.

Bế cô lên anh chạy ra xe để đến bện viện.

- Anh, đừng đi- giọng Như Như thì thào

- Em không đến bệnh viện đêu, em sợ lắm

- Nhưng người em đang lạnh buốt, phải đến bệnh viện nhanh thôi.

- Không, em không sao, anh mua thuốc cho em được rồi, xin anh đó.- giọng cô càng lúc càng yếu.

Không biết sao lòng anh lại nóng như lửa đốt, anh ghì chặt lấy cô trở ngược vào phòng, gọi cho bác sĩ riêng tới.

- Cô ấy sao rồi? Anh sốt ruột hỏi vị bác sĩ đang cất dụng cụ

- Cô ấy yếu lắm, đã có bệnh trong người mà còn phải chịu nhiều tổn thương từ cơ thể nữa, cô ấy chắc phải chịu đựng lắm.

- Bệnh trong người, cô ấy bệnh gì?- Thiên Dân ngạc nhiên hỏi

- Anh không biết ak, cô ấy...

- Bác sĩ- Như Như cắt ngang trong tiếng gọi yếu ớt.

- Tôi không sao, cám ơn ông

- Uhm, tôi về- dường như hiểu được ý của cô, vị bác sĩ không nói gì nữa.

- Bác sĩ, cô ấy...

- Anh- Như Như với gọi anh, Thiên Dân quay lại, tự nhiên anh nắm lấy bàn tay nhỏ bé đang hướng về phía anh. giờ đây anh cảm thấy cô yếu ớt tận cùng.

- Uhm, em sao rồi

- Em không sao, chỉ là hồi sáng bất cẩn nên em bị ngã thôi- Cô gắng cười để anh cảm thấy yên tâm.

Lòng anh đau nhói, rõ ràng cô đang nói dối anh, là do anh, cái đẩy hôm qua khiến đầu cô đập vào tường, những bầm tím trong đêm đầu tiên anh hành hạ cô, những cuộc điện thoại cần anh bị anh tắt máy. Anh thấy đau quá, cô ấy có tội gì đâu, nếu có cũng chỉ là yêu anh, cô mỏng manh đến vậy, yếu đuối đến vậy, sao anh lại nhẫn tâm. Chỉ là muốn gục đầu vào ngực anh, ôm lấy anh, sao anh lại tàn nhẫn làm cô ngã, sao anh làm cô tổn thương đến vậy. Mắt anh đỏ hoe.

- Anh ơi! em không sao thật mà- Như Như lay tay anh.

Anh nhìn cô đầy xót xa, bất ngờ kéo cô vào lòng, anh ôm cô thật chặt.

- Anh xin lỗi, là anh sai.

Ánh mắt u buồn đó trở nên sáng rực, niềm vui trong cô quá lớn, cô cảm thấy hạnh phúc tột cùng, nước mắt ứa ra trong niềm vui khó tả, anh chủ động ôm lấy cô, cô đang nghe nhịp tim của anh đập, cô nghe hơi thở phả đều đều vào mặt cô. Vuốt nhẹ má anh,mặt cô tiến gần đến khuôn mặt anh, 2 ánh mắt nhìn nhau, anh cũng dần tiến lại, mắt cô từ từ khép, cô đang chờ đều gì đó.

- Em nghỉ sớm đi cho khỏe- Anh đặt cô xuống giường, kéo chăn cho cô, cô nhắm mắt theo lời anh nói mà thấy buồn vô hạn, anh vẫn chẳng hôn cô.

Anh đã từng nói với chính mình chỉ đặt môi vào người con gái anh yêu , vì đó là biểu hiện của trái tim anh. Chỉ là 1 chút động lòng, anh không thể.

-----------------------------

- Em làm gì đó? Thiên Dân bước nhanh tới bàn ăn

- Em nấu đồ ăn sáng mà- Như Như mỉm cười

- Ai ăn mà nấu

Như Như cúi mặt, dường như biết mình lỡ lời, anh kéo Như Như lại ngồi xuống ghế

- Em đang bệnh, sao không nghỉ ngơi đi, để anh ra ngoài mua đồ về.

- Không, em muốn tự tay mình nấu anh ăn- Vừa nói cô vừa đẩy đĩa trứng đến chỗ anh.

Anh ngồi xuống, anh chỉ lo cô còn mệt, anh không có ý sẽ la cô

Reng reng...Vừa ngồi vào bàn thì điên thoại anh reo- Băng Băng. Thiên Dân ngước nhìn Như Như.

- Em đi lấy tương- Cô hiểu ý rời khỏi bàn.

- Anh nghe nek

Thiên Dân vụt chạy sau khi nghe điện thoại, Như Như nhìn theo, cô không biết có chuyện gì nữa. Sáng nay lại mình cô với 2 đĩa trứng.

- Em sao vậy hả?

- Em không cẩn thận, dẫm phải đinh

- Em phải để ý chứ- Anh quát lớn, anh rất ghét nhìn thấy Băng Băng bị thương

- Em biết rồi mak, phải như vậy thì mới được anh chăm chứ. Cô tinh nghịch trêu anh

Anh khẽ lườm cô,. Cô biết, anh luôn bảo vệ cô khỏi mọi nguy hiểm, cô thích nhìn thấy sự lo lắng của anh dành cho cô.Lúc đó cô thấy lòng mình như đóa hoa nở rộ.

Như Như cảm thấy mệt, cô bỏ dỡ cái chén đang rửa dở, vào trong nằm, cô thấy nhớ Dân Thiên. Ước gì bây giờ có anh bên cạnh.

Vừa bước vào nhà, Thiên Dân bỗng nghe tiếng la thất thanh từ phòng cô, vội chạy vào, anh thấy cô đang vùng vẫy, tay nắm chặt chiếc ra giường.

- Mẹ ơi! đừng bỏ con, đừng bỏ con mà, không, mẹ ơi.Nước mắt cô ướt nhòe khuôn mặt

- Như Như, tỉnh dậy đi, anh đây, đừng sợ mà- Bất ngờ anh ngạc nhiên khi nhìn thấy gì đó, là vết sẹo, vết sẹo ở gần khuôn ngực cô.

--------------------

- Đánh nó đi, đánh nó đi- tiếng lũ trẻ hò hét

- Cô bé với hai bím tóc đang khóc thút thít ở sát vách tường khi bị mấy đứa trẻ ném đá vào

- Tránh ra đi, lũ nhóc này- 1 đứa bé lớn hơn khoảng 3,4 tuổi cầm cây tới rượt bọn trẻ.

Trong lúc bỏ chảy 1 đứa trong đám lấy 1 miếng thủy tinh nhọn ném về phía cậu bé kia.

- A! cô bé lấy thân thể bé nhỏ mình ra chắn trước cậu bé đó. Ánh mắt sáng long lanh nhưng ẩn chứa nỗi buồn đó cứ nhìn chàng trai cho đến khi chiếc xe hơi chở cô khuất hẳn.

Anh sững sờ, tại sao lại là em cơ chứ, sao lại luôn bảo vệ anh như vậy. Thiên Dân gục đầu vào tay mình.

- Anh, em yêu anh

Anh ngước nhìn khuôn mặt nhợt nhạt của cô.

- Từ trước đến giờ không ai chơi với em hết, ba mẹ luôn nhốt em ở trong nhà, em muốn ra ngoài chơi cùng mọi người, nhưng khó lắm, lén ra được thì không ai chơi với em, vì họ ghét ba, họ nói ba dữ, chỉ có mỗi anh, anh đến bên em, nói chuyện và chơi đùa những lúc ba em vắng nhà. Và anh cũng là người đầu tiên và duy nhất bảo vệ em. Tim em đã thuộc về anh từ lúc đó.-

- Sao em lại khờ như vậy cơ chứ- Anh vừa nói xong thì cũng là lúc cô ngủ thiếp đi.

Mở ngăn kéo lấy thuốc, anh vô tình nhìn thấy 1 hộc tủ nhỏ mà cô quên khóa, không hiểu sao anh lại tò mỏ mở nó ra.

Mắt anh mờ đi, tờ giấy bay về phía cánh cửa, 1 bàn tay nhặt nó lên, là ông Lâm. Ông vẫy anh ra ngoài.

- Sao ông không cho tôi biết

- Nó không muốn

- Không muốn là được ak- anh hét lên

- Nó biết mình không còn sống được bao lâu, tâm nguyện của nó là được sống với cậu những ngày cuối đời, con bé ngốc.

- Sao không phẫu thuật- mắt anh đau đáu nhìn về phía xa xăm.

- Nó sợ bệnh viện, với lại cơ hội chỉ là 20%.

20%, người con gái đang nằm trong kia đang dần đối diện với cái chết,người con gái đã dùng những ngày tháng cuối đời chỉ mong được ở bên anh thôi sao. Anh tự đấm vào ngực mình, sao lòng anh lại thắt lại như vậy cơ chứ.

- Nó cầu xin tôi cứu công ty cậu, tôi không đồng ý, hôm đó, nó lại lên cơn đau, trong lúc mê man nó vẫn cầu xin tôi giúp, tuyệt đối không chịu uống thuốc- Ông Lâm kể trông sự bình thản mà nỗi đau của người cha chắc đã được ông chôn chặt xuống tận đáy lòng.

- Chỉ còn 1 năm nữa, 1 năm nữa thôi. Ông Lâm nói câu đó trước khi vào nhìn con gái 1 chút rồi ra xe đi thẳng.

giờ này đây sao mà anh đắng cay đến thế, người con gái làm tất cả vì anh, chịu nhiều đau khổ vì anh lại bị anh bỏ mặc, anh vui với cuộc tình của mình mà không hề biết từ đằng sau một ánh mắt luôn dõi theo mình, gục đầu xuống bên cô, anh khóc như với niềm đau vô hạn.

---------------------------

- em làm gì đó?

- em chiên trứng, anh cứ ra ngoài đi- cô lấy tay đảo cái chảo

- Không cho anh ăn ak- anh vòng tay từ đằng sau cô

Cô đứng hình, cô không tin những gì đang diễn ra.

- Trứng cháy rồi kìa- anh với tay tắt bếp. Mà sao ngày nào em cũng ăn trứng hết dzậy.

- Sao nhìn anh?

- Em,...sau 1 hồi định thần thì cô cũng nói được. Em chỉ biết chiên trứng thôi ak, hok ai dạy cho em những món khác, em muốn tự nấu ăn.

- Em có muốn anh nấu em ăn không

- Hả?

- Hả,hả, bắt đầu từ ngày mai anh sẽ nấu cho em ăn.

- Thật hả

- Uhm

- A, cô nhảy cẫng lên ôm lấy cổ anh. Niềm hạnh phúc hiếm hoi trong cuộc đời cô.

Sau hôm đó, anh luôn ở với cô, anh dắt cô ra thế giới bên ngoài, dắt cô đến những công viên, nhìn cô đùa vui với bọn trẻ mà lòng anh ấm áp. Cô thích đến ăn những quán ven đường, thích hái quả xanh từ trên cây xuống, thích chạy nhảy tung tăng,những ngày đó, cô cười, cười nhiều, tông cô cứ như ánh sương mai, lung ling nhưng có thể tan biến bất cứ lúc nào.

- Biển đẹp quá anh ơi

- Em thích biển không?

- không, em yêu biển- Cô hét lớn

- Thiên Dân- Tiếng hét từ giọng nói quen thuộc

- Băng Băng

- Thì ra anh ở đây, sao không nghe máy của em hả? Vừa nói Băng Băng vừa đấm vào ngực anh

- Đừng đánh anh ấy mà- Như Như kéo anh ra

- Là cô, có phải cô đã cướp anh ấy không? Băng Băng hét lên cùng lúc với sóng ở biển đánh lớn vào bờ, cô đang rất giận dữ

- Tôi...

- Không phải lỗi của cô ấy đâu- Thiên Dân lấy thân mình che chở Như Như trước sự Băng Băng

- Anh bảo vệ cô ta, bốp- cái tát bất ngờ của Băng Băng khiến Như Như chua xót

- Không được đánh anh ấy, đã nói là không được đánh mà- Như Như òa khóc đẩy Băng Băng ra

- Tránh ra- Băng Băng không ngờ trong lúc mất bình tĩnh cô đã đẩy mạnh Như Như xuống, đầu cô đập vào tảng đá, máu chảy ra.

- Như Như- Thiên Dân thét lớn, anh đẩy Băng Băng ra khiến cô ngã xuống, bây giờ trong đầu anh chỉ có người con gái kia.

- Như Như, anh đưa em về, mình đi thôi- giọng anh gấp gáp

- Anh ak! hơi thở cô yếu ớt, em muốn ở cạnh anh và biển.

- Nhưng bây giờ mình phải về nhà, mai lại ra nha- anh vỡ òa trong nước mắt

- Không, ngày mai em không được thấy anh rồi, chỉ hôm nay nữa thôi

- Em nói gì vậy hả- ai đang bóp nghẹn tim, anh ngửa mặt lên nuốt những giọt nước mắt. Anh ôm siết lấy cô, không thể chặt hơn nữa.

- Em hạnh phúc lắm, cuộc đời này em không hối tiếc điều gì nữa hết, vì tất cả em đã dành cho anh. Đêm đó, em...hạnh phúc lắm.

- Đừng nói nữa, xin em- giọng anh chỉ toàn là tiếng khàn của nước mắt. Bây giờ đây anh sợ lắm, anh cứ giữ chặt lấy cô, sợ cô sẽ tuột mất.

- Anh ơi! em đã viết giấy ly hôn rồi đó, em để trong hộc tủ, anh về lấy rồi kí đi ha, anh phải sống thật vui bên người anh yêu.

- Cái gì? ai cho ly hôn hả, không kí, anh sẽ sống với em suốt đời- Anh gào khóc, nỗi đau chắc đã tận cùng.

- Em muốn hôn anh- Thân thể mỏng manh đang mất dần sức sống.

Anh nới lỏng người cô ra, đặt vào môi cô, anh hôn cô say đắm , nụ hôn ngọt ngào nhất trong cuộc đời cô và cay đắng nhất trong cuộc đời anh. Bàn tay cô thả nhẹ, mắt cô nhắm nghiền, nhưng môi cô vẫn vậy, vẫn nằm trong môi anh.

Một người đi về với biển, 1 người hòa cùng nỗi đau, 1 người nắm chặt lấy cát mắt nhòa đi vì lệ.

Ánh hoàng hôn trên bãi biển thật đẹp, 1 người cứ giữ chặt lấy 1 người, kí ức vô thức ùa về.

-------------------------

- Em không sao chứ, sao lại đỡ cho anh

- Hì, em không sao, em sẽ bảo vệ anh suốt đời, bảo vệ cho tới lúc em chết.

Continue Reading...

Câu chuyện đau lòng...


5 năm trước hai người họ quen nhau, sau đó anh phải đi Nhật du học. Trước khi anh đi một ngày, hai người họ cùng nhau tản bộ trên đường.

Góc phố có một cô bé bán nhẫn, cô cứ nhìn về phía đó. Anh bỏ tiền, mua một chiếc nhẫn đeo cho cô. Chiếc nhẫn đó chỉ có giá 8 tệ, nhưng cô cảm thấy chiếc nhẫn thần kỳ không gì so được.

Tháng 3, anh đi rồi. Trước lúc đi anh nói, mùa xuân năm sau sẽ trở lại thăm cô, nếu như cô đồng ý gặp anh, thì ngày 14 tháng 2 đứng đợi anh dưới gốc cây ở đường Tân Kiện. Anh nói, đừng đánh mất chiếc nhẫn đó.

Mùa thu, cô đánh mất chiếc nhẫn anh tặng. Cô từng hứa sẽ đeo nó mãi mãi, nhưng chớp mắt thời gian ... cô trở thành một cô gái xinh đẹp, sau khi đánh mất chiếc nhẫn, trái tim cô dù không thay đổi, nhưng ngoài nó ra tất cả đều thay đổi.

Anh quả nhiên trở về. Ngày 14 tháng 2, đã hẹn cô. Đời người quan trọng nhất là lời hứa, nhưng cô không có dũng khí để thực hiện lời hứa đó. Nhưng cô không thể chịu đựng hơn được, cô nhờ bạn đi gặp anh. Bạn cô chưa gặp qua anh, sau khi trở về nói, nhìn thấy một người đàn ông mặc áo choàng đứng dưới gốc cây, trên tay cầm một đoá hoa hồng, đêm hôm đó cô khóc, ướt đẫm cả khăn mùi xoa.

Lễ tình nhân thứ hai, cô vô hồn bước trên đường, không biết làm cách nào lại đi đến đường Tân Kiện.

Dưới gốc cây đó có một chàng trai đang đứng, trái tim cô đập loạn, không thể điều khiển được đôi chân mình, cứ thế đi về phía chàng trai. Chính là anh.

Anh đưa đoá hoa hồng ra trước mặt cô, anh nói " Anh biết năm nay nhất định có thể đợi được em đến." cô hỏi : "nếu như em không đến" anh cười rồi trả lời " thì năm sau anh lại đợi"

Cô thuỷ chung không nhận hoa của anh. Lúc cô quay lưng ra đi thì nghe thấy anh hỏi : " chiếc nhẫn ngày xưa em còn giữ không ?" " xin lỗi em đánh mất nó rồi ". Cô không dám quay lại nhìn anh.

Từ đó về sau cô không gặp anh nữa. Chớp mắt đã mấy năm qua đi. Cô nghe tin anh sắp kết hôn.

"Em yêu anh" câu nói đấy cô đã giữ trong lòng bao năm nay. Nhưng cô không có cách nào mở miệng nói cho anh. Có lẽ anh chỉ thỉnh thoảng mới nghĩ về cô, nhưng thực sự cô có nỗi khổ của riêng mình. Mấy năm trước, trong lúc đi thực tập, cô mất đi không chỉ là chiếc nhẫn anh tặng, còn có cả một bàn tay trái.

Continue Reading...

Doremon Chế

ảnh hài

Truyện cười

Truyện cười khoa học

Game điện thoại

Tải Video Sexy Bikini Hay Nhất
[Game Onffline] - Game Angry Birds [Game Onffline] - Game Angry Birds
Angry Birds hot nhất trên điện thoại di động. Game Angry Birds sẽ làm cho điện thoại của bạn tràn ngập trong thế giới trò chơi được yêu thích nhất này.

Truyện cười doanh nhân

Truyện cười VoVa